CHÀNG TRAI XỨ HUẾ - TRUYỆN ĐAM MỸ THỜI CHIẾN
CHÀNG TRAI XỨ HUẾ (Truyện ngắn) Tôi tên Trí. Một người Sài Gòn cũ, sống sót qua thời loạn, giữ lại trong tim mình một kỷ niệm... về một người đàn ông đã bước qua cuộc đời tôi như một bản nhạc cung đình xưa – buồn, đẹp, mà không bao giờ phai. Anh tên là Tôn Thất Minh. Sinh ngày 15 tháng 4 năm 1933 tại Huế – mảnh đất của trầm mặc và kiêu hãnh. Anh là hậu duệ của Chúa Nguyễn Phúc Chu, thuộc chi thứ mười hai, đời thứ bảy của dòng họ Tôn Thất – một trong những nhánh quý tộc lâu đời của triều Nguyễn. Máu chảy trong anh không chỉ là máu của một người lính, mà là máu của những bậc quân vương đã từng dựng nên một dải đất phương Nam. Có lẽ vì thế, anh có cái cốt cách rất riêng – điềm đạm, trầm tĩnh, không bao giờ vội, không bao giờ thấp thỏm. Anh ít nói, nhưng lời nào cũng như mực son trên giấy điều – không dư, không thiếu. Dù là lính chiến, nhưng dáng anh lúc nào cũng chỉnh tề, sạch sẽ, gọn ghẽ; ánh mắt luôn sáng và vững – cái vững của một người được dạy từ nhỏ rằng: phẩm giá là điều khôn...