Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Đam Mỹ

CHÀNG TRAI XỨ HUẾ - TRUYỆN ĐAM MỸ THỜI CHIẾN

Hình ảnh
  CHÀNG TRAI XỨ HUẾ (Truyện ngắn) Tôi tên Trí. Một người Sài Gòn cũ, sống sót qua thời loạn, giữ lại trong tim mình một kỷ niệm... về một người đàn ông đã bước qua cuộc đời tôi như một bản nhạc cung đình xưa – buồn, đẹp, mà không bao giờ phai. Anh tên là Tôn Thất Minh. Sinh ngày 15 tháng 4 năm 1933 tại Huế – mảnh đất của trầm mặc và kiêu hãnh. Anh là hậu duệ của Chúa Nguyễn Phúc Chu, thuộc chi thứ mười hai, đời thứ bảy của dòng họ Tôn Thất – một trong những nhánh quý tộc lâu đời của triều Nguyễn. Máu chảy trong anh không chỉ là máu của một người lính, mà là máu của những bậc quân vương đã từng dựng nên một dải đất phương Nam. Có lẽ vì thế, anh có cái cốt cách rất riêng – điềm đạm, trầm tĩnh, không bao giờ vội, không bao giờ thấp thỏm. Anh ít nói, nhưng lời nào cũng như mực son trên giấy điều – không dư, không thiếu. Dù là lính chiến, nhưng dáng anh lúc nào cũng chỉnh tề, sạch sẽ, gọn ghẽ; ánh mắt luôn sáng và vững – cái vững của một người được dạy từ nhỏ rằng: phẩm giá là điều khôn...

NGƯỜI BẠN VỪA QUEN - TRUYỆN TÌNH ĐAM MỸ THỜI CHIẾN

Hình ảnh
  NGƯỜI BẠN VỪA QUEN (Truyện ngắn) Hà Nội, mùa thu – đông 1969. Thành phố đang bước vào những ngày sơ tán. Bom Mỹ liên tục ném xuống cầu Long Biên, ga Hàng Cỏ, từng tiếng còi báo động xé tan bầu trời xám. Gió heo may kéo dài, rồi chuyển dần sang cái lạnh cắt da của mùa đông. Mùi khói than len lỏi qua các dãy phố, quện với khói bếp từ những hầm tập thể. Những buổi chiều cuối tuần, Việt thường ra bờ hồ Bảy Mẫu giúp đội thanh niên xung phong đào công sự, đắp ụ, gia cố hầm trú ẩn. Đội của cậu có khoảng mươi người, phần lớn là học sinh các trường nội thành sơ tán về vùng ven. Trong những buổi lao động kéo dài hàng tháng trời, Việt gặp Quốc – một người bạn mới. Quốc không phải người xa lạ gì, cũng dân Hà Nội, nhưng khác khu. Cậu học ở trường Công nghiệp, sơ tán về huyện cùng địa bàn với Việt. Khác với vẻ năng nổ của nhiều bạn trong đội, Quốc hay lặng lẽ. Mái tóc dài rủ xuống trán, ánh mắt luôn như đang dõi về một nơi xa lắm. Cậu không nói nhiều, nhưng lần nào bắt chuyện với Việt cũng lắn...

NHÀ EM KHÔNG NGẬP - TRUYỆN GEN Z ĐAM MỸ

Hình ảnh
  ✅ Đọc truyện GEN Z để cảm nhận từng khoảng lặng dịu nhẹ của một cơn mưa. ✅ Like nếu bạn từng một lần "ngủ lại nhà ai đó", rồi chẳng còn thoát được ra. --- NHÀ EM KHÔNG NGẬP (Truyện ngắn đam mỹ hiện đại – Gen Z) --- Đêm 30 tháng 9, mưa trắng xoá cả bầu trời Hà Nội. Tiếng mưa rơi xối xả, gõ đều lên khung cửa kính. Ngoài kia, phố phường chìm trong làn nước lấp loáng ánh đèn vàng, phản chiếu thành những vệt sáng mờ ảo. Tôi đang loay hoay kê cao đồ đạc trong nhà thì điện thoại sáng lên. Tin nhắn từ Thiện, gửi qua Messenger: “Anh ơi, nhà em không ngập 👉🏻👈🏻 Nếu anh cần ở nhờ thì…” Tôi khẽ cười. Đọc xong, chẳng rõ nó thật lòng hay đang tranh thủ cơ hội mưa ngập để làm gì đó khác. Tôi trả lời: “Cảm ơn em. Để anh tính.” Vậy thôi. --- Tôi tên là Tuấn, sinh tháng 2 năm 1997, cung Bảo Bình. Người ta bảo Bảo Bình sống hơi lạnh, nhiều khi khó hiểu. Tôi thì chỉ thấy mình quen với cô đơn hơn là cần ai đó bên cạnh. Hiện đang làm việc tại một công ty công nghệ ở Hà Nội. Công việc ổn định,...

THƯƠNG VỀ QUÁN TRỌ - TRUYỆN ĐAM MỸ THỜI CHIẾN

Hình ảnh
(Truyện ngắn) Lê Quang Thanh Tâm Đêm đó, mưa nhiều. Mưa Sài Gòn rơi như những nỗi lòng sắp chia xa – ướt đẫm, chẳng ai biết mình đang khóc. Tôi và Thắng ngồi bên nhau trong một quán trọ cũ kỹ. Căn phòng mái tôn kêu lộp bộp, vách gỗ mục theo năm tháng, ánh đèn dầu chao qua chao lại, như đang say. Chúng tôi ngồi sát bên nhau, bên chai rượu đế Gò Đen, thức trắng đêm. Tôi tên Hoàng. Không phải một Cao Tiệm Ly oai hùng trong sách sử, cũng chẳng là ai đặc biệt. Chỉ là một chàng trai quê Bến Lức, sắp sửa rời xa mảnh đất thân thương để du học tận bên kia đại dương. Còn Thắng – bạn thân của tôi – cái tên nghe như lính, và tính tình anh cũng y như vậy: ít nói, bền bỉ, nụ cười lúc nào cũng nửa miệng, ánh mắt sâu thẳm như đáy ao quê. Cùng quê Bến Lức, cùng học chung, lớn lên cùng nhau, đi chơi, ăn uống chung... rồi thương nhau lúc nào chẳng hay. Lúc này, Thắng chưa là tráng sĩ Kinh Kha đi sang Tần ám sát vua. Đêm nay, không có nhạc, không có trà, chỉ có rượu đế – nặng tình quê hương xứ sở. Chúng t...

CHỒNG ƠI! VỢ ƠI! - TRUYỆN VUI ĐAM MỸ

Hình ảnh
  CHỒNG ƠI! VỢ ƠI! (Truyện ngắn) Chúng nó là hai thằng con trai. Chúng nó không giống những thằng con trai bình thường, bởi vì chúng nó là dân “đồng tính”. Chúng chơi rất thân với nhau từ hồi nhỏ. Lớn lên, đến tuổi trưởng thành, cả hai chợt nhận ra mình chỉ thích con trai. Ừ, thì ra là vậy. Tên chúng nó là Hiệp và Quang. Bước vào đời, chúng nó cũng trải qua nhiều mối tình vắt vai, chớp nhoáng. Có yêu thương, có lừa dối, có hạnh phúc, có khổ đau. Nước mắt rơi như mưa rào, còn niềm vui thì đến như pháo bông nổ giữa trời. Rồi một ngày, chúng gặp lại nhau sau bao năm. Ký ức ấu thơ ùa về như thước phim tua chậm. Mỗi đứa nhìn đứa kia, thấy sao mà… cũng đẹp, cũng phong độ, cũng “ngon lành cành đào”. Và rồi, chúng nó “cặp cạ”, quyết định sống chung, góp gạo thổi cơm như một gia đình. Chúng thuê một căn hộ chung cư nhỏ, sống yên tĩnh, không bị gia đình hay hàng xóm soi mói. Hiệp nam tính hơn, lại lớn hơn Quang một tuổi, nên thường được gọi là “chồng”. Quang nhỏ hơn, da trắng, mặt xinh, đẹp ...

XU HƯỚNG TÌNH DỤC - TRUYỆN ĐAM MỸ

Hình ảnh
  XU HƯỚNG TÌNH DỤC Truyện ngắn của Lê Quang Thanh Tâm “Đa nhân cách trong xu hướng tình dục” là một khái niệm hoang đường, không có thật. Người ta thường công bố hay ngộ nhận điều này để lấp liếm xu hướng tình dục thật của mình mà thôi. Ở đời chỉ có hai thái cực: thích trai hoặc thích gái. Chẳng bao giờ có cái gọi là “đa nhân cách” trong xu hướng tình dục cả. Khi bạn tự cảm nhận, tự hỏi thật lòng mình nghiêng về cái “thích” nào hơn, thì đó chính là xu hướng tình dục thật của bạn. Thế thôi. Có nhiều người có thể quan hệ tình dục với nhiều giới tính, nhưng trong lòng họ chỉ có một giới tính thật sự khiến họ rung động, khiến họ mê. Những xu hướng khác có thể chỉ là do hoàn cảnh, nhu cầu, hoặc các yếu tố bên ngoài tác động. Trai thích gái, gái thích trai, gay thích trai, ô môi thích gái - đó là phạm trù thông thường, tự nhiên, không cần bàn cãi. Khi trai ở với gay, gái ở với ô môi, gay ở với gay, ô môi ở với ô môi - đôi khi đó chỉ là hoàn cảnh, là điều kiện sống. Nó không nhất thiết l...

TIỂU THỊT TƯƠI - TRUYỆN ĐAM MỸ

Hình ảnh
  TIỂU THỊT TƯƠI Truyện ngắn - Lê Quang Thanh Tâm Một chuyện tình Hà Nội đã mất --- Cây bàng trước sân ngày ấy còn xanh. Tán lá rủ bóng xuống khoảng hiên, nắng đầu đông chảy qua từng kẽ lá, in thành vệt vàng mỏng trên nền gạch cũ. Ngày tôi trở lại Hà Nội, giữa một sáng mùa đông lặng lẽ, cây bàng đã trút hết lá. Những cành trơ trọi giơ lên khẳng khiu, như bàn tay gầy guộc đang vẫy chào một điều gì vừa khuất. Gió hanh hao tràn qua con đường Phan Đình Phùng. Hoa sữa cuối mùa vẫn còn sót lại đâu đây, nồng nhưng không gắt, chỉ như một bóng hương cũ quẩn quanh trong gió. Tôi đi một mình. Qua từng gốc cây, từng viên gạch lát cũ. Lòng trống rỗng, lạnh như gió đang lùa qua cổ áo, mà có lẽ lạnh hơn, vì có thứ đã mất đi, mà tôi chưa kịp gọi thành tên. Tôi ngang qua ngôi biệt thự cổ năm nào - nơi người tôi từng thương đã sống cùng cha mẹ. Căn nhà vẫn vậy, cửa đóng im lìm, cổng sắt đen phủ rêu xanh. Tim tôi khẽ gọi một cái tên. Nhỏ đến mức chính tôi cũng không nghe rõ: - Tiểu Thịt Tươi... Mùa n...