XU HƯỚNG TÌNH DỤC - TRUYỆN ĐAM MỸ

 


XU HƯỚNG TÌNH DỤC


Truyện ngắn của Lê Quang Thanh Tâm

“Đa nhân cách trong xu hướng tình dục” là một khái niệm hoang đường, không có thật.
Người ta thường công bố hay ngộ nhận điều này để lấp liếm xu hướng tình dục thật của mình mà thôi.
Ở đời chỉ có hai thái cực: thích trai hoặc thích gái.
Chẳng bao giờ có cái gọi là “đa nhân cách” trong xu hướng tình dục cả.
Khi bạn tự cảm nhận, tự hỏi thật lòng mình nghiêng về cái “thích” nào hơn, thì đó chính là xu hướng tình dục thật của bạn.
Thế thôi.
Có nhiều người có thể quan hệ tình dục với nhiều giới tính, nhưng trong lòng họ chỉ có một giới tính thật sự khiến họ rung động, khiến họ mê.
Những xu hướng khác có thể chỉ là do hoàn cảnh, nhu cầu, hoặc các yếu tố bên ngoài tác động.
Trai thích gái, gái thích trai, gay thích trai, ô môi thích gái - đó là phạm trù thông thường, tự nhiên, không cần bàn cãi.
Khi trai ở với gay, gái ở với ô môi, gay ở với gay, ô môi ở với ô môi - đôi khi đó chỉ là hoàn cảnh, là điều kiện sống.
Nó không nhất thiết là cảm xúc thật, là sự thu hút tình dục thật.
Đừng ai tự huyễn hoặc bản thân để rồi lừa dối nhau, cho “mắc mệt”.
Toàn biết rõ mình là ai.
Toàn là trai, nhưng vì hoàn cảnh kinh tế, Toàn chấp nhận quen Vũ: một chàng gay chính hiệu, đang yêu thương Toàn tha thiết.
Thật ra, người Toàn yêu là Thủy: cô gái xinh đẹp, mới lớn.
Đó mới là cảm xúc thật.
---
Toàn không ghét Vũ.
Nhưng mỗi lần Vũ chạm vào người Toàn, mỗi lần ánh mắt ấy nhìn Toàn đắm đuối, một phần trong Toàn lại co rúm lại, khó chịu, như thể đang phản bội chính mình.
Vũ không xấu. Ngược lại, Vũ dịu dàng, chu đáo, có tiền, có công việc ổn định.
Vũ cho Toàn chỗ ở, mua cho Toàn những bộ đồ đẹp, đưa Toàn đi ăn, đi chơi. Toàn được sống cuộc đời mà nếu chỉ dựa vào lương chạy bàn, Toàn không bao giờ với tới được.
Nhưng…
Nhưng mỗi tối, sau những ân ái không cảm xúc, Toàn lại nằm quay lưng, mắt nhìn trân trân lên trần nhà, nghĩ về Thủy: cô gái nhỏ với mái tóc ngang vai, với nụ cười e ấp trong quán cà phê nơi cô làm thêm.
Chỉ cần cô bước tới, chỉ cần cô cười một cái, Toàn thấy tim mình đập sai nhịp.
Một nhịp rất thật.
Toàn biết rõ: mình không phải gay.
Nhưng Vũ thì không biết, hoặc cố tình không muốn biết.
Vũ yêu Toàn theo cách một người yêu lần cuối cùng trong đời: hết lòng, không toan tính, không giữ lại gì.
Và điều đó khiến Toàn thấy tội lỗi hơn bao giờ hết.
Toàn nghĩ Vũ không biết.
Nhưng thật ra, Vũ biết hết.
Biết từ ánh mắt Toàn nhìn Thủy trong một lần tình cờ cả ba gặp nhau.
Biết từ cái cách Toàn giật tay ra khi Vũ nắm lấy giữa chốn đông người.
Biết từ những đêm ân ái, thân thể Toàn nằm đó mà hồn như vắng mặt.
Vũ không trách.
Vũ chỉ cười: một nụ cười nhẹ tênh, như nước mắt đã khô trong lòng từ lâu.
Vũ yêu Toàn không phải vì Toàn ngọt ngào hay khéo léo, mà bởi vì Toàn là “trai rặc”.
Vũ yêu cái chất trai thẳng rõ ràng, thô ráp, đôi khi vô tâm của Toàn. Nó khiến Vũ thấy mình đang yêu đúng người, đúng cảm xúc, đúng bản năng sâu thẳm nhất của một người đồng tính nam.
Gay yêu trai: đó mới là tình yêu thật sự.
Còn yêu một người giống mình, một “chị gái - gay” khác… thì có khác gì đang tự yêu lấy cùng giới với chính mình?
Vũ biết mình đau.
Mỗi lần thấy Toàn nhắn tin cho ai đó với nét mặt giấu giếm, mỗi lần Toàn đi sớm về khuya mà không rõ lý do, Vũ đều lặng lẽ dọn cơm, để sẵn phần, rồi ngồi chờ.
Chờ một điều gì đó mơ hồ: vừa hy vọng, vừa cam chịu.
Toàn cũng biết mình khốn khổ.
Không phải vì ghét Vũ, mà vì thương.
Thương cái cách Vũ săn sóc từng bữa ăn, cái áo, cái quần.
Thương cả cái cách Vũ nhẹ nhàng bôi thuốc cho Toàn khi bị ngã xe, mà không hỏi han hay làm lớn chuyện.
Tất cả đều lặng lẽ, như thể Vũ biết mình đang giữ một người không thuộc về mình, và không muốn làm người đó sợ mà bỏ chạy.
Toàn sợ Vũ biết mình yêu Thủy.
Sợ ánh mắt đau lòng ấy.
Sợ cảm giác có lỗi, dù Toàn chưa từng nói yêu Vũ.
Nhưng cũng chưa từng dám rời đi.
Thế nên, giữa hai người là một mối quan hệ không tên.
Không cam kết. Không rõ ràng.
Nhưng lại đủ đầy sự ràng buộc, thương tổn, và hy sinh.
Mỗi người đều biết điều đó.
Chỉ là: không ai lên tiếng trước.
---
Gần đây, Toàn bắt đầu thấy mình giống một thằng… tội phạm.
Không phải vì làm gì sai, mà vì ngày nào cũng phải nói dối.
Sáng đi làm thêm ở quán cà phê, ánh mắt Thủy cứ hỏi hoài mà không thành lời.
Tối về nhà trọ, Vũ vẫn cười, vẫn nấu ăn, vẫn nhẹ nhàng như chưa từng linh cảm bất cứ điều gì.
Nhưng thật ra, cả hai đều bắt đầu cảm nhận được điều gì đó không ổn.
Và chính Toàn cũng vậy.
Có hôm, đang ăn với Vũ thì điện thoại reo.
Là Thủy.
Toàn vụng về đứng dậy, ra ban công nghe, giọng hạ xuống như sợ Vũ nghe được một mẩu thương yêu nào rơi ra ngoài.
“Ừ, anh ăn rồi… Ờ, tối nay không đi được, anh bận tí việc… Mai nhé. Nhớ em.”
Vừa quay vào, thấy Vũ dọn chén một mình, Toàn chột dạ.
Nhưng Vũ không hỏi.
Chỉ cười.
Cười kiểu… không muốn làm khó nhau.
Cũng có lúc, Toàn đang đi chơi với Thủy: tay trong tay, cười nghiêng ngả ngoài công viên, bỗng điện thoại báo:
“Anh mua băng keo cá nhân chưa? Đừng để vết trầy nhiễm trùng.
Em để sẵn nước muối sinh lý trên kệ.”
Tin nhắn từ Vũ.
Toàn tắt màn hình, cười gượng.
Thủy nhìn, thấy ánh mắt Toàn chợt chùng xuống, nhưng không hỏi.
Chỉ nói nhỏ:
“Em không thích người đang bên mình mà còn lo lắng chuyện ở đâu đó.”
Toàn siết tay cô, nhưng không đáp.
Mồ hôi trong lòng bàn tay anh: lạnh như đêm.
Mỗi ngày, Toàn nghĩ ra hàng chục cái cớ:
Với Vũ, là “đi làm tăng ca”, “đi đá banh với mấy thằng bạn”, “ra tiệm bida chơi chút xíu rồi về”.
Với Thủy, là “ở trọ chung với thằng em họ cho tiết kiệm”, “nó kì kì vậy chứ tốt lắm, lo cho anh như anh em ruột”.
Nhưng càng giấu, Toàn càng thấy mình không còn là mình.
Hai thế giới, hai con người, hai vai diễn - lúc nào cũng lo sợ một ngày nào đó cả hai vai cùng sụp đổ.
Mà cái ngày đó, đang tới rất gần…
---
Hôm đó, Thủy đợi Toàn hơn hai tiếng ở góc quán quen, chỗ cái bàn sát cửa kính nhìn ra đường.
Chiều mưa.
Mắt cô không rời khỏi màn hình điện thoại.
Tin nhắn cuối của Toàn là:
“Anh đang kẹt chút việc với thằng em họ. Xong sẽ qua liền.”
“Thằng em họ”? Từ này lặp lại hơi nhiều.
Thủy cắn môi, tay xoay ly cacao đã nguội ngắt.
Cô không nhắn thêm, không giận dỗi, chỉ yên lặng quan sát.
Dạo này, cô thấy Toàn hay giật mình, hay nhìn quanh, hay né tránh cả những chuyện nhỏ nhặt.
Đôi lúc như muốn nói gì đó với cô, rồi lại thôi.
Thủy không đợi nữa.
Cô đứng dậy, lấy áo mưa, bước ra đường.
Và… tình cờ thấy Toàn.
Mưa.
Đường thật vắng.
Toàn đang đứng bên kia đường, dưới mái hiên tiệm thuốc, mặc áo thun xám, quần jeans bạc.
Nhưng điều khiến Thủy chết lặng là:
Người bên cạnh Toàn: là một người đàn ông.
Không chỉ đứng, mà còn đưa tay sửa cổ áo cho Toàn, rồi đặt nhẹ một nụ hôn lên má.
Toàn quay mặt đi ngay, nhưng không kịp.
Thủy đứng lặng.
Đôi mắt mở to, không phải vì ghen, mà vì vỡ vụn.
Cô lùi lại, tay run nhẹ.
Không phải vì gió lạnh.
Cô đi về: không gọi, không khóc, không hỏi.
Nhưng trong lòng, có một cái gì đó vừa chết.
---
Đêm đó, sau khi về nhà trọ, Vũ ngồi bên giường, lau tóc ướt cho Toàn.
Toàn cúi đầu, im lặng.
Không nhìn Vũ, cũng không nói gì nhiều.
Một lát, Vũ đặt khăn xuống, hỏi nhẹ:
“Anh có muốn nói gì với em không?”
Toàn khựng lại.
Một giây. Hai giây.
Rồi lắc đầu.
“Không có gì đâu em.”
Vũ gật đầu.
Cười, một nụ cười buồn hơn cả nước mắt.
“Ờ, em cũng vậy. Không có gì đâu.
Chỉ là… em biết anh không thuộc về thế giới này. Từ đầu em đã biết.”
Toàn mở miệng định nói gì đó, nhưng Vũ đã đứng dậy, bước vào phòng trong.
Trước khi đóng cửa, Vũ nói vọng ra:
“Anh cứ đi đi, nếu anh thấy mệt. Em không níu.
Nhưng nếu một ngày nào đó anh hiểu được, thì hãy nhớ:
Không phải ai cũng yêu anh vì nghĩ anh thuộc về họ.
Có người yêu anh… vì họ biết chắc anh sẽ không bao giờ ở lại.”
Cánh cửa khép lại.
Toàn ngồi thừ người.
Tay run.
Lần đầu tiên, anh muốn khóc.
---
Toàn không còn gặp được Thủy sau hôm đó.
Cô lặng lẽ biến mất khỏi quán cà phê, nghỉ việc không báo trước.
Số điện thoại vẫn đổ chuông, nhưng không ai bắt máy.
Tin nhắn “Em đang đâu vậy?” vẫn nằm đó, chưa được xem.
Toàn đến nhà trọ cũ của Thủy: cô đã dọn đi.
Không để lại gì.
Cảm giác hụt hẫng như rơi vào hố sâu không đáy.
Toàn không khóc, nhưng mỗi ngày đều sống như người mộng du.
Đi làm, về phòng, mở cửa: không thấy Vũ.
Phòng vẫn gọn gàng, sạch sẽ, nhưng lạnh như chưa từng có ai ở.
Vũ đã dọn đi, âm thầm như lúc từng đến.
Trên bàn chỉ để lại một chiếc phong bì, không tiền, không trách móc, chỉ có một tờ giấy nhỏ:
“Cảm ơn anh đã để em được yêu, dù chỉ là một giấc mơ tạm bợ.
Em đi nhé. Đừng tìm.
Chúc anh sống thật với trái tim của mình, dù nó có làm em đau.”
Toàn cầm tờ giấy, ngồi xuống sàn, dựa lưng vào tường.
Bất giác bật cười: một tiếng cười khô khốc, nghẹn ứ giữa cổ họng.
Anh đã đánh mất cả hai, không phải vì phản bội, mà vì không đủ dũng cảm để sống thật.
Lẽ ra, Toàn có thể nói rõ với Vũ rằng mình không thể đáp lại, nhưng vẫn trân trọng.
Lẽ ra, Toàn có thể kể cho Thủy nghe về mối quan hệ mập mờ ấy, để cô tự chọn ở lại hay ra đi.
Nhưng không.
Anh chọn im lặng.
Chọn giấu.
Chọn đóng hai vai cùng lúc, và cuối cùng, tự mình bị đẩy ra khỏi cả hai sân khấu.
---
Một năm sau.
Toàn làm nhân viên pha chế trong một tiệm nước nhỏ: bình thường, lặng lẽ, không còn mơ cao vọng xa.
Đôi lúc, anh vẫn đi ngang con phố cũ, nhìn thấy quán cà phê Thủy từng làm: giờ đổi tên, đổi người.
Không ai nhớ cô gái từng đi qua - đi lại, hoạt bát với khách, ngày xưa nữa.
Ngoại trừ anh.
Còn Vũ? Vũ không liên lạc lại.
Vũ vẫn cập nhật Facebook thường xuyên, nhưng thường là hình ảnh một mình, không chụp cùng ai.
Đúng ngày sinh nhật, tài khoản Facebook của Toàn vẫn nhận tin nhắn:
“Chúc anh sinh nhật vui vẻ”
Toàn không trả lời.
Chỉ lưu lại.
Đọc.
Rồi im lặng.
Vì giờ anh hiểu: có những người yêu mình, không cần phải giữ, cũng không thể giữ.
Và có những người mình yêu, dù chạy bao xa, cũng không thoát khỏi cảm giác đã từng làm họ tổn thương.
Anh sống tiếp.
Một mình.
Không còn lén lút.
Không còn giấu ai.
Chỉ là… tim đã yên lặng, như một mặt hồ không còn gợn sóng.
---
HẾT

@người theo dõi

#Truyen #Truyenngan #Xuhuongtinhduc #Gay #Damy #Tamly

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ngọc Thuận - Cũng Có Lúc "Nóng"!

Sốc với "trò" của Mai Quốc Doanh