Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 4, 2026

SON VÀNG TẢ TƠI - TRUYỆN NGẮN CỦA LÊ QUANG THANH TÂM

Hình ảnh
  SON VÀNG TẢ TƠI Truyện ngắn - Tác giả Lê Quang Thanh Tâm --- Trong rạp hát Hưng Đạo vào những năm sáu mươi, khán giả ngồi chen vai sát cánh, nín thở dõi theo ánh đèn sân khấu. Từ trong hậu trường, một dáng người thướt tha bước ra. Đèn rọi sáng. Trên sân khấu, cô gái mặc áo thổ cẩm Tây Nguyên, mái tóc búi cao, môi thắm như trái chín đầu mùa, nụ cười rực rỡ như trăng rằm vắt ngang sông Hậu. Tiếng ca cất lên, trong veo, buốt lòng như sợi tơ ngân giữa đại ngàn: “Thầy Cai lên ngựa về rồi Sau Klai còn đứng trên đồi ngó theo Mưa rừng xứ thượng đìu hiu Em mang gùi nhỏ, mang nhiều nhớ thương…” Đó là Mộng Loan. Tên thật là Huỳnh Thị Loan, sinh ra nơi vùng sông nước Cần Thơ. Từ thuở tóc còn thắt bím, cô đã theo cha rong ruổi các gánh hát nhỏ, lạy Tổ sân khấu từ khi mới mười ba tuổi. Mười bảy tuổi, cô trở thành đào chính, mười tám đoạt Huy chương Vàng Thanh Tâm, giải thưởng cao quý nhất thời ấy, sánh vai cùng những tên tuổi như Trương Ánh Loan, Tấn Tài, Bạch Tuyết, Thanh Tú… và là bạn diễn ă...

HOÀI LANG - TRUYỆN NGẮN CỦA LÊ QUANG THANH TÂM

Hình ảnh
  HOÀI LANG (Truyện ngắn) Lê Quang Thanh Tâm “Tình yêu trong chiến tranh là những mảnh ghép nhỏ bé, nhưng cũng mạnh mẽ như sóng biển không bao giờ ngừng vỗ.” Sóng vỗ bờ cuồn cuộn, tiếng rì rào không dứt. Gió từ ngoài khơi thổi vào, ào ạt như những tiếng thở dài của biển cả. Gió lùa qua từng kẽ lá, mang theo hơi mặn và mùi cát ẩm. Trên hòn đảo vắng giữa Biển Đông, nơi lưu lạc của một thời ly loạn, một ngôi nhà nhỏ lợp lá dừa hiện lên mờ ảo dưới ánh trăng nghiêng. Tống Thị Lan giật mình tỉnh giấc. Tiếng sóng, tiếng gió, tiếng rừng đêm vỗ về mà cũng như nhắc nhớ. Trái tim người đàn bà xa chồng thổn thức trong lặng lẽ. Gió đêm lạnh mà lòng còn lạnh hơn. Nàng quay mặt về phía biển, nơi ánh trăng loang loáng như gương, tự hỏi: “Chàng giờ ở đâu? Hà Tiên? Long Xuyên? Hay tận Gia Định? Có bình yên không? Có ăn đủ bữa? Có khi nào nhớ đến thiếp chăng?” Và rồi, như không thể nén lại, nước mắt lặng lẽ trào ra. Lan đưa tay lau má, nhưng giọt lệ vẫn rơi, nối tiếp nhau trong từng đêm kể từ buổi c...