PHỤNG VÀ HOÀNG - TRUYỆN ĐAM MỸ
PHỤNG VÀ HOÀNG Truyện ngắn - Tác giả Lê Quang Thanh Tâm Chiều thu. Trời không mưa, nhưng mặt đất còn ẩm như thể suốt đêm qua ai đó đã lặng lẽ khóc. Gió đầu mùa lành lạnh, cuốn theo những chiếc lá úa như ký ức cũ đang rơi rụng từng mảnh. Phụng trở lại. Đồi sim vẫn còn đây. Màu tím năm nào chưa hề phai. Chỉ có con người là đổi thay: kẻ đã mất, kẻ đã già, kẻ không còn là chính mình. Phụng đứng đó, như mắc kẹt giữa hai cõi: quá khứ và hiện tại, thương nhớ và lãng quên. Đồi sim im lặng, nhưng mỗi bước chân anh đặt xuống lại run khẽ, như giẫm lên một đoạn đời đã ngủ quên trong lòng đất. Nơi này, năm mười sáu tuổi, anh đã biết yêu: một tình yêu không tên, không tiếng, không hứa hẹn. Nhưng cũng vì không gọi tên, nên cả đời không thể quên. --- Hoàng là đứa bạn chăn trâu cùng làng. Hắn cười giòn như nắng giữa đồng, mắt đen láy, tay chai sạn vì làm lụng từ bé. Trong mắt người lớn, Hoàng là “thằng trai cứng cựa”, “đáng làm rể nhà ai đó”. Nhưng trong mắt Phụng, Hoàng là cả bầu trời - một điều...