PHỤNG VÀ HOÀNG - TRUYỆN ĐAM MỸ

 


PHỤNG VÀ HOÀNG


Truyện ngắn - Tác giả Lê Quang Thanh Tâm

Chiều thu. Trời không mưa, nhưng mặt đất còn ẩm như thể suốt đêm qua ai đó đã lặng lẽ khóc. Gió đầu mùa lành lạnh, cuốn theo những chiếc lá úa như ký ức cũ đang rơi rụng từng mảnh.

Phụng trở lại.

Đồi sim vẫn còn đây. Màu tím năm nào chưa hề phai. Chỉ có con người là đổi thay: kẻ đã mất, kẻ đã già, kẻ không còn là chính mình.

Phụng đứng đó, như mắc kẹt giữa hai cõi: quá khứ và hiện tại, thương nhớ và lãng quên. Đồi sim im lặng, nhưng mỗi bước chân anh đặt xuống lại run khẽ, như giẫm lên một đoạn đời đã ngủ quên trong lòng đất.

Nơi này, năm mười sáu tuổi, anh đã biết yêu: một tình yêu không tên, không tiếng, không hứa hẹn. Nhưng cũng vì không gọi tên, nên cả đời không thể quên.

---

Hoàng là đứa bạn chăn trâu cùng làng. Hắn cười giòn như nắng giữa đồng, mắt đen láy, tay chai sạn vì làm lụng từ bé. Trong mắt người lớn, Hoàng là “thằng trai cứng cựa”, “đáng làm rể nhà ai đó”. Nhưng trong mắt Phụng, Hoàng là cả bầu trời - một điều ao ước không dám chạm tới.

Chiều nào cũng vậy, sau buổi lùa trâu về, hai đứa lại trốn lên đồi sim. Nơi ấy không có tiếng la của cha, không có ánh mắt dòm ngó của xóm làng. Chỉ có gió, có hoa, và khoảng im lặng dịu dàng giữa hai kẻ đang lớn, đang học cách giấu trái tim mình.

Một buổi chiều, Phụng bứt một cành sim, cài lên tóc, rồi hỏi như đùa:

“Tím có hợp với tao không?”

Hoàng không đáp. Chỉ nhìn thật lâu. Trong cái nhìn ấy có điều gì đó sâu kín, như thể hắn muốn khắc ghi hình ảnh này cho một ngày sau không còn thấy được nữa.

Phụng cười, nụ cười buồn như sương cuối mùa:

“Tím hợp với người chung thủy… và hợp với những nỗi buồn không ai hiểu.”

Hoàng cũng cười. Nhưng nụ cười ấy là của người chưa hiểu hết điều mình sắp mất.

---

Không ai trong tụi nó gọi nhau là “người yêu”. Tình cảm ấy gói gọn trong cái nắm tay dưới tán sim, trong ánh mắt lén nhìn giữa trưa hè. Không ai dám mơ về tương lai, bởi ngay cả hiện tại cũng là một điều quá xa xỉ.

Đêm đó, đêm trước ngày Hoàng nhập ngũ, hai đứa gặp nhau trên đồi sim.

Không trăng. Không sao. Chỉ có gió và tiếng côn trùng thở mệt nhọc dưới những gốc sim già.

Hoàng kéo Phụng vào lòng, thì thầm:

“Tao sắp đi… Có thể sẽ không về.”

Phụng không nói gì. Chỉ nhắm mắt, đặt trán lên vai Hoàng, nơi từng ấm áp như một mái nhà.

Hai thân thể rám nắng, thô ráp vì lao động, quấn lấy nhau. Không phải vì xác thịt, mà vì trái tim. Trong cái ôm run rẩy, trong hơi thở dồn dập, là cả một nỗi khao khát giấu kín từ lâu. Họ tìm thấy nhau bằng một sự gần gũi bản năng, ngượng ngùng mà dịu dàng đến xót xa. Một đêm duy nhất để được sống thật với chính mình.

Đêm ấy không ai khóc. Nhưng sau này, mỗi lần nhớ lại, nước mắt lại rơi.

Sáng hôm sau, Hoàng biến mất. Không một lời tạm biệt.

Chỉ có một cành sim tím, ướt sương, đặt trước cửa nhà Phụng. Cành hoa sim như một dấu lặng cho câu chuyện chưa từng bắt đầu.

---

Từ sáng hôm đó, Phụng bắt đầu một cuộc sống không còn ai chờ đợi ngoài chính mình.

Những buổi chiều không còn tiếng cười trên đồi sim, Phụng lững thững đi về như cái bóng. Trong lòng thật rỗng, một khoảng trống: không tên, không hình, không thể lấp.

Phụng từng thử lấp nó.

Có người con gái trong làng đem lòng thương Phụng. Dịu dàng, đảm đang, nhìn anh bằng ánh mắt khiến mẹ anh hy vọng về một mái nhà đầy tiếng cười. Nhưng Phụng chỉ mỉm cười, xin lỗi, không phải vì Phụng không muốn thương, mà vì trái tim Phụng đã không còn chỗ chứa một tình yêu mới.

Một lần, người bạn thời học trò từ thị xã rủ Phụng đi làm ăn xa. Anh đã đứng rất lâu trước cánh cổng làng. Nhưng cuối cùng lại quay về, bảo với mẹ rằng mình không hợp nơi thành phố. Sự thật là Phụng sợ, sợ nếu đi, một ngày nào đó Hoàng quay về mà không thấy ai đợi.

Những năm sau đó, Phụng sống lặng lẽ như một vệt nắng cuối ngày. Không ai nhắc đến Hoàng nữa. Cũng không ai hỏi vì sao anh vẫn một mình. Nhưng trong ánh mắt những người già, có chút gì đó vừa tiếc thương, vừa thấu hiểu.

Năm đầu, anh vẫn lên đồi sim mỗi chiều, cài hoa lên tóc, mong đâu đó có bóng áo lính quay về.

Năm thứ hai, anh mang theo cuốn sổ, viết đầy những câu thơ không bao giờ gửi, những dòng thư không có địa chỉ.

Năm thứ mười, tóc bắt đầu điểm bạc. Nhưng ánh mắt vẫn hướng về phương Nam, nơi Hoàng đã đi, nơi trái tim Phụng vẫn mắc kẹt, không thoát ra được.

Tin đồn thì nhiều. Người nói Hoàng đã chết ngoài mặt trận. Người bảo hắn sống ở Sài Gòn, lấy vợ, làm công nhân.

Phụng chỉ mỉm cười.

Không tin, nhưng cũng không phủ nhận. Bởi anh hiểu: có những thứ, nếu còn hy vọng thì không sống nổi, mà nếu hết hy vọng thì cũng chẳng còn lý do để sống.

---

Chiều nay, Phụng lại lên đồi.

Tóc đã bạc. Chân đã mỏi. Tay run khi bứt một cành sim. Hoa sim bây giờ không còn để cài lên tóc, mà để đặt xuống đất, như một nén hương cho người đã chết đâu đó trong quá khứ, hoặc trong lòng mình.

Anh ngồi xuống, thở dài, mắt khép hờ:

“Hoàng à… Tao sống tới giờ không phải vì mong mày quay lại, mà vì tao không biết sống cách nào khác. Tao cũng không cài sim lên tóc nữa. Không phải vì tao hết yêu… mà vì tao sợ nếu mày trở về, nhìn tao bây giờ, mày sẽ buồn khi thấy tao cố giữ những thứ cũ kỹ ấy. Tao muốn để màu tím còn lại trong tao thôi - lặng, nhạt, nhưng bền. Như đau, như nhớ… không gọi được thành tên.”

Phụng khẽ nhắm mắt. Một giọt nước mắt rơi xuống, lặng lẽ như sương đọng trên cỏ. Nó rơi đúng lên cánh sim mỏng, rồi lăn xuống một chiếc lá, tan vào đất như chưa từng hiện diện.

Nhưng ở đâu đó: trong đất, trong cỏ, hay trong chính Phụng, giọt nước ấy vẫn còn, như một vết mực mờ chưa kịp khô trong ký ức.

Một cơn gió thổi qua. Lạnh. Rồi ấm.

Phụng rùng mình. Có một luồng hơi nhẹ lướt qua gáy, như một vòng tay xưa cũ, như ai đó vừa chạm vào vai anh, thì thầm điều gì đó thân quen đến buốt tim.

Phụng quay lại.

Không ai cả.

Anh đứng dậy, toan quay về, thì bỗng khựng lại.

Phía chân đồi, dưới tán sim thấp, có một bóng người đang ngồi. Một chàng trai, lưng quay về phía anh, tóc cắt ngắn, dáng ngồi xuề xòa quen thuộc. Chiếc áo xanh bạc màu, dính bùn đất, như vừa đi qua đồng cỏ sau mưa.

Phụng đứng lặng.

Anh không gọi. Không bước tới. Chỉ đứng đó, tay ôm cành sim như ôm lấy một hồi chuông vang muộn.

Chàng trai ngẩng mặt. Trẻ. Khoảng hai mươi. Mắt đen, sáng. Khuôn mặt không hoàn toàn giống Hoàng, nhưng nụ cười ấy - ôi, nụ cười ấy - như ánh nắng vỡ ra từ một giấc mơ cũ.

“Chú lên đây tìm ai à?” - Giọng cậu trai trẻ vang lên, không phải giọng Hoàng, nhưng quen đến nhói lòng.

Phụng khẽ mỉm cười, lắc đầu:

“Không… Chú chỉ đi dạo thôi.”

Cậu trai gật đầu, rồi quay đi, tiếp tục thả cành sim vào gió như chơi trò với ký ức của kẻ khác. Một lát sau, cậu đứng dậy, rảo bước xuống đồi, dáng đi khỏe khoắn mà lặng lẽ.

Phụng vẫn đứng yên, mắt dõi theo cho đến khi bóng cậu khuất hẳn.

Dưới gốc sim, nơi cậu vừa ngồi, còn lại một cành hoa tím, cài ngay ngắn lên tảng đá phủ rêu. Giống hệt ngày nào - khi Hoàng cũng để lại một cành sim trước cửa nhà Phụng, vào buổi sáng chia ly.

Phụng bước lại, chạm tay vào hoa. Cánh hoa mỏng như giấc mơ cũ. Hơi ấm vẫn còn vương - hoặc từ người vừa rời đi, hoặc từ trái tim chưa nguôi.

Anh khẽ nhắm mắt.

Một giọt nước mắt rơi xuống, lặng lẽ như sương đọng trên cỏ.

---

Ở nơi này, tình yêu từng nở.
Rồi cũng chết.
Nhưng đôi khi, như hôm nay, nó trở lại, đội lốt một gương mặt lạ, một nụ cười cũ, một câu hỏi tưởng như ngẫu nhiên…

Không tiếng khóc.
Không mộ bia.

Chỉ có hoa sim, vẫn tím. Nhưng giờ không còn là màu của hoa nữa, mà là màu của mất mát, của thời gian, của một đoạn đời không bao giờ trở lại.

Màu tím. Tím cả chiều hoang biền biệt.

HẾT

#Truyenngan #Phungvahoang #Hoasim #Vanhoc

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ngọc Thuận - Cũng Có Lúc "Nóng"!

Sốc với "trò" của Mai Quốc Doanh