TIỂU THỊT TƯƠI - TRUYỆN ĐAM MỸ
TIỂU THỊT TƯƠI Truyện ngắn - Lê Quang Thanh Tâm Một chuyện tình Hà Nội đã mất --- Cây bàng trước sân ngày ấy còn xanh. Tán lá rủ bóng xuống khoảng hiên, nắng đầu đông chảy qua từng kẽ lá, in thành vệt vàng mỏng trên nền gạch cũ. Ngày tôi trở lại Hà Nội, giữa một sáng mùa đông lặng lẽ, cây bàng đã trút hết lá. Những cành trơ trọi giơ lên khẳng khiu, như bàn tay gầy guộc đang vẫy chào một điều gì vừa khuất. Gió hanh hao tràn qua con đường Phan Đình Phùng. Hoa sữa cuối mùa vẫn còn sót lại đâu đây, nồng nhưng không gắt, chỉ như một bóng hương cũ quẩn quanh trong gió. Tôi đi một mình. Qua từng gốc cây, từng viên gạch lát cũ. Lòng trống rỗng, lạnh như gió đang lùa qua cổ áo, mà có lẽ lạnh hơn, vì có thứ đã mất đi, mà tôi chưa kịp gọi thành tên. Tôi ngang qua ngôi biệt thự cổ năm nào - nơi người tôi từng thương đã sống cùng cha mẹ. Căn nhà vẫn vậy, cửa đóng im lìm, cổng sắt đen phủ rêu xanh. Tim tôi khẽ gọi một cái tên. Nhỏ đến mức chính tôi cũng không nghe rõ: - Tiểu Thịt Tươi... Mùa n...