TIỂU THỊT TƯƠI - TRUYỆN ĐAM MỸ

 


TIỂU THỊT TƯƠI


Truyện ngắn - Lê Quang Thanh Tâm

Một chuyện tình Hà Nội đã mất

---

Cây bàng trước sân ngày ấy còn xanh. Tán lá rủ bóng xuống khoảng hiên, nắng đầu đông chảy qua từng kẽ lá, in thành vệt vàng mỏng trên nền gạch cũ.

Ngày tôi trở lại Hà Nội, giữa một sáng mùa đông lặng lẽ, cây bàng đã trút hết lá. Những cành trơ trọi giơ lên khẳng khiu, như bàn tay gầy guộc đang vẫy chào một điều gì vừa khuất.

Gió hanh hao tràn qua con đường Phan Đình Phùng. Hoa sữa cuối mùa vẫn còn sót lại đâu đây, nồng nhưng không gắt, chỉ như một bóng hương cũ quẩn quanh trong gió.

Tôi đi một mình. Qua từng gốc cây, từng viên gạch lát cũ. Lòng trống rỗng, lạnh như gió đang lùa qua cổ áo, mà có lẽ lạnh hơn, vì có thứ đã mất đi, mà tôi chưa kịp gọi thành tên.

Tôi ngang qua ngôi biệt thự cổ năm nào - nơi người tôi từng thương đã sống cùng cha mẹ. Căn nhà vẫn vậy, cửa đóng im lìm, cổng sắt đen phủ rêu xanh.

Tim tôi khẽ gọi một cái tên. Nhỏ đến mức chính tôi cũng không nghe rõ:
- Tiểu Thịt Tươi...

Mùa nối mùa. Lá vẫn rơi theo gió.

Chỉ có tóc tôi đã pha màu sương, lúc nào chẳng hay.

---

Tôi nhớ Hà Nội của những buổi chiều trở lạnh, Hồ Tây mờ sương, gió thổi táp vào mặt như rót cả tháng Chạp vào lồng ngực. Em lấy xe chở tôi đi vòng vèo qua những con phố dài như ký ức. Tôi ngồi sau, vòng tay ôm em - ngập ngừng mà run rẩy. Hơi ấm tuổi trẻ khi ấy len vào ngực, vào tim, vào tận những góc thẳm nhất nơi một kẻ phương Nam tưởng chừng đã qua tuổi biết yêu, giờ bỗng nghe tim mình đập trẻ trở lại.

Tôi gặp em - “Tiểu Thịt Tươi” - trong một buổi tối lạ, nơi quán trà nhỏ ven đường Quán Thánh. Em ngồi một mình, cuộn tròn như con mèo nhỏ trong chiếc hoodie rộng. Ánh đèn vàng hắt xuống gương mặt trắng xanh, đôi mắt có buồn, nhưng vẫn mang vẻ ngây thơ, không phòng bị.

Nụ cười của em khi ấy: nhẹ như gió, mong manh như một giấc mơ vừa đến đã sắp rời tay.

Giọng em trầm, chậm, đặc chất Hà Nội, nhẹ nhàng mà không kiểu cách. Em hỏi tôi, khi hai người xa lạ ngồi gần nhau:
- Anh ra Hà Nội công tác à, hay đi chơi?

Tôi cười, đáp nửa đùa nửa thật:
- Một công đôi việc.

Em chép miệng, lắc đầu khẽ:
- Anh sướng thật. Em muốn đi cũng chẳng ai cho.

Chúng tôi nói chuyện miên man, không đầu không cuối, như thể đã quen từ lâu. Khi đứng dậy ra về, em bất ngờ hỏi:
- Anh có muốn đi dạo Hồ Tây không? Em đang định chạy một vòng hóng gió.

Lời mời ấy, trong tiết trời lành lạnh, giữa một trái tim đang ấm dần... làm sao tôi từ chối?

Em chở tôi đi. Gió thổi ngược từ đường Thanh Niên, vòng qua phố cổ, dọc con đường Phan Đình Phùng rợp bóng cây. Khi ngang qua một căn biệt thự lớn, em chỉ tay:
- Nhà em đấy.

Chỉ một câu. Tôi biết em là cậu ấm. Nhưng tôi không hỏi gì thêm. Ở em có một vẻ kín đáo lạ kỳ, khiến người đối diện không nỡ xâm phạm.

Chúng tôi tiếp tục vòng ra Tràng Tiền, đi qua Hồ Gươm, rồi em đưa tôi về lại khách sạn. Trước khi chia tay, em viết số điện thoại vào tờ khăn giấy, đưa tôi, rồi rồ ga đi mất.

Tôi đứng một mình trong đêm.

Gió vẫn thổi.

Còn tim tôi, hình như vừa rung lên khe khẽ.

---

Hai ngày sau, khi công việc vừa kết thúc, tôi bỗng nhớ đến em. Không rõ vì điều gì, chỉ là trong lòng dội lên một âm thanh lặng lẽ. Tôi gọi, rủ em đi ăn phở gần bờ hồ. Em đồng ý.

Chúng tôi quen nhau tình cờ, mà thân thiết từ lúc nào chẳng rõ. Khi tôi trở lại Sài Gòn, em và tôi nhắn tin mỗi ngày. Em kể tôi nghe về lớp học, bạn bè. Tôi kể em nghe những ngày làm việc chồng chất ở miền Nam. Không ai nói lời yêu, nhưng có những khoảng im lặng dài trong tin nhắn, tim tôi vẫn nghe rõ tiếng mình đập.
Một lần, tôi đánh liều nhắn một câu, nửa đùa nửa thật:
- Anh nhớ em quá.

Em không trả lời. Tôi nghĩ có lẽ em lảng tránh. Nhưng sáng hôm sau, khi mở Facebook, tôi thấy một dòng tin ngắn:
- Hè này em sẽ xin phép bố mẹ vào Sài Gòn thăm anh.

Tôi mỉm cười. Không nhắn lại nhiều, chỉ gửi một biểu tượng cảm xúc. Nhưng trong lòng, có một nốt hạnh phúc ngân lên rất khẽ.

---

Em vào thật. Tôi đón em ở sân bay. Cái nắm tay đầu tiên không dài, nhưng đủ để hai người trẻ biết rằng điều giữa họ không chỉ là tình cờ.

Tôi đưa em đi khắp nơi: dạo phố, ăn quà vặt, xuống miền Tây ngắm ruộng đồng. Em hòa đồng, vui vẻ, không cầu kỳ. Em ăn uống đơn giản, thỉnh thoảng còn trêu tôi:
- Người Sài Gòn sướng quá!

Rồi lại cười tít mắt.

Tôi ngắm em nhiều hơn nói. Cái cách em nheo mắt khi trời nắng, dáng ngồi sau xe nghiêng nghiêng tựa vào vai, hay tiếng cười trong veo như nước đầu nguồn... tất cả khiến tôi lặng đi vì thương.

Khi tôi đưa em ra Phú Quốc, em chạy ào xuống biển, cười vang như đứa trẻ lần đầu được gặp sóng. Tôi nhìn em, không nói gì. Chỉ biết, tôi đã yêu nụ cười ấy, và yêu luôn người mang nó đến.

Đêm cuối cùng ở đảo, trước ngày em bay về Hà Nội, tôi thủ thỉ:
- Anh gọi em là “Tiểu Thịt Tươi” đấy.

Em ngạc nhiên, mắt mở to như trẻ con:
- Thế anh thấy thịt em... tươi thật à?

Tôi đỏ mặt. Em phá lên cười. Cái cười vừa trêu vừa ngây, nhưng trong sáng đến kỳ lạ. Nụ cười ấy theo tôi cả vào giấc ngủ, trong căn phòng hai giường của đêm hôm đó.

Khi tôi đang nằm quay mặt vào tường, em khẽ nói:
- Em sang nằm với anh được không... cho ấm.

Tôi im lặng một lúc. Không phải vì ngạc nhiên. Mà vì bối rối. Tôi không còn trẻ. Không còn ngây thơ. Nhưng với em, tôi thấy lòng mình run lên rất khác – vừa thương, vừa lo làm em tổn thương, vừa sợ phá vỡ điều trong lành đang có.

Tôi không trả lời. Chỉ dịch người, nhường em một chỗ trên giường. Em chui vào chăn, nằm cạnh, nhẹ như làn sương sớm. Hơi thở em gần. Hương thơm da thịt dìu dịu, thoảng sang. Tôi nằm im, tay khẽ run: không phải vì lạnh, mà vì biết em còn quá trẻ.

Gần sáng, trong cơn mơ mơ tỉnh tỉnh, tôi thấy bàn tay em nắm lấy tay tôi, đặt vào một vùng kín đáo nơi cơ thể mềm mại ấy. Tôi sững lại. Một phần trong tôi muốn rút tay ra. Phần khác chỉ muốn ôm em thật chặt, dỗ dành, không làm em sợ.

Ánh mắt em khi ấy: vừa run, vừa tin, đã làm tôi tan chảy.

Đêm ấy không phải lần đầu của tôi. Nhưng là lần đầu tôi thực sự hiểu thế nào là được một người con trai 19 tuổi, còn ngây thơ, dại khờ, trao trọn thân thể và niềm tin vào vòng tay mình. Tôi vừa run, vừa thương. Vừa hạnh phúc, vừa thấy tim mình nhói lên một vết dịu dàng.

---

Chúng tôi chia tay nhau sáng hôm sau. Em lên máy bay về Hà Nội. Tôi quay lại Sài Gòn. Lời hẹn sẽ gặp lại nhau, hẹn sẽ trở lại Hà Nội, giờ đây như một lời gió thoảng, chẳng thể chạm được vào thực tế.

Hai tháng sau, tôi nghe tin em qua đời trong một vụ tai nạn xe máy. Cái chết của em đến quá đột ngột, không ai chuẩn bị. Em mới 19 tuổi. Chưa kịp thấy hết vị mặn của đời.

Mọi thứ dường như đã đổ sụp ngay tức khắc. Tôi chẳng thể tin nổi. Em ra đi, vĩnh viễn, mà tôi chỉ kịp gặp em một lần: duy nhất một lần, để cảm nhận được một phần đời ấm áp mà em mang đến.
Tôi không đến dự tang lễ. Không đủ dũng khí để đối mặt với sự thật. Chỉ lặng lẽ gửi một đóa bạch trà đến địa chỉ em từng gọi là “nhà”. Đó là tất cả những gì tôi có thể làm.

---

Hôm nay, giữa Hà Nội lặng thinh, tôi khẽ gọi tên em trong lòng, cái tên mà chỉ hai người từng hiểu:
- Tiểu Thịt Tươi...

Chỉ một quãng thời gian quá ngắn, mà sao để lại thương nhớ đến nghẹn ngào. Tôi không ngờ, lần được bên nhau với em lại là lần duy nhất. Không ngờ, những ngày Hà Nội se lạnh năm ấy lại trở thành tất cả những gì tôi có để nhớ về em. Một vài buổi gặp gỡ, một chuyến đi ngắn ngủi, một đêm ở đảo, và rồi mãi mãi chia xa. Em ra đi đột ngột, như thể chưa từng kịp lớn hết, chưa từng kịp yêu cho trọn, chưa từng kịp sống cho hết một tuổi mười chín.

Giờ đây, em đã rời xa biền biệt. Như gió. Như sương. Như lá bàng lặng lẽ rơi sau hiên.

Tóc tôi đã pha sương từ lúc nào chẳng hay. Nhưng lòng tôi, mỗi lần nghĩ đến em, lại vẫn thấy mình là một người thanh niên non nớt và vụng về, như buổi tối đầu tiên gặp em trong quán trà ven đường Quán Thánh, với hơi thở Hà Nội lẩn khuất trong giọng nói, và ánh mắt chưa kịp giấu hết nỗi buồn.

Tôi biết, tôi chỉ là một người Sài Gòn từng đi ngang qua đời em. Nhưng có thể, tôi là người đầu tiên và cũng có thể là người duy nhất. Một người đến từ miền khác, mang theo nắng, rồi mang theo cả nỗi nhớ quay về phương Nam.

Còn em, một người Hà Nội, đã để lại trong tôi một điều gì đó không thể gọi tên, nhưng sẽ còn mãi.

Tôi biết,
ở một nơi rất xa,
nơi em không còn gió mùa, không còn lá rơi, không còn những con đường rợp bóng,
nhưng tâm tình người Hà Nội... vẫn vẹn nguyên.
---

HẾT

@người theo dõi
#Truyenngan #Dammy #Tieuthittuoi #Truyen #Hanoi

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ngọc Thuận - Cũng Có Lúc "Nóng"!

Sốc với "trò" của Mai Quốc Doanh