NHÀ EM KHÔNG NGẬP - TRUYỆN GEN Z ĐAM MỸ

 


✅ Đọc truyện GEN Z để cảm nhận từng khoảng lặng dịu nhẹ của một cơn mưa.

✅ Like nếu bạn từng một lần "ngủ lại nhà ai đó", rồi chẳng còn thoát được ra.

---

NHÀ EM KHÔNG NGẬP

(Truyện ngắn đam mỹ hiện đại – Gen Z)

---

Đêm 30 tháng 9, mưa trắng xoá cả bầu trời Hà Nội.

Tiếng mưa rơi xối xả, gõ đều lên khung cửa kính.

Ngoài kia, phố phường chìm trong làn nước lấp loáng ánh đèn vàng, phản chiếu thành những vệt sáng mờ ảo.

Tôi đang loay hoay kê cao đồ đạc trong nhà thì điện thoại sáng lên. Tin nhắn từ Thiện, gửi qua Messenger:

“Anh ơi, nhà em không ngập 👉🏻👈🏻 Nếu anh cần ở nhờ thì…”

Tôi khẽ cười. Đọc xong, chẳng rõ nó thật lòng hay đang tranh thủ cơ hội mưa ngập để làm gì đó khác.

Tôi trả lời:

“Cảm ơn em. Để anh tính.”

Vậy thôi.

---

Tôi tên là Tuấn, sinh tháng 2 năm 1997, cung Bảo Bình. Người ta bảo Bảo Bình sống hơi lạnh, nhiều khi khó hiểu. Tôi thì chỉ thấy mình quen với cô đơn hơn là cần ai đó bên cạnh.

Hiện đang làm việc tại một công ty công nghệ ở Hà Nội. Công việc ổn định, cuộc sống thoải mái. Ngoài giờ làm thì tập gym, thỉnh thoảng tụ tập bạn bè, hoặc đơn giản là nằm nhà xem phim cho hết ngày.

Thiện nhỏ hơn tôi tám tuổi. Sinh tháng 9 năm 2005, cung Xử Nữ. Nó gọn gàng, tỉ mỉ, nói chuyện khéo, luôn có ánh nhìn gì đó sâu hơn vẻ ngoài trẻ con. Gặp nó lần đầu ở phòng tập.

Gầy, trắng, tóc hơi dài. Nét đẹp của nó khiến cả trai lẫn gái đều phải ngoái lại.

Thuộc thế hệ đầu tiên lớn lên trong thời đại công nghệ số, Thiện luôn cầm theo điện thoại iPhone, tai nghe bluetooth, và gần như sống cùng mạng xã hội. Nó đến phòng tập để làm đẹp cho mình và như nó nói, để “ngắm người đẹp”.

Lần đầu nói chuyện, tôi hỏi đùa:

“Sao em đi tập chăm vậy?”

Nó tỉnh bơ đáp:

“Ở phòng tập có nhiều anh đẹp trai lắm anh ạ. Em thích ngắm… những người như anh.”

Tôi bật cười. Không rõ nó đùa hay thật, nhưng nghe cũng vui tai.

Tôi xoa đầu nó, đùa lại:

“Ngắm thì cứ ngắm, nhưng coi chừng ngắm riết… rồi ngứa mắt đấy.”

Nó nhìn tôi bằng ánh mắt to tròn, hơi bất ngờ, rồi quay đi, cười nhẹ.

Từ đó, mỗi lần đến phòng gym, nó đều chạy lại bắt chuyện. Có hôm chẳng tập được mấy, chỉ ngồi tám chuyện. Nhưng tôi cũng không khó chịu.

Một hôm, Thiện nhắn tin rủ tôi đi cà phê. Tôi vừa đi làm về, mệt nên từ chối. Nó chỉ “ok” rồi im.

Cuối tuần gặp lại, nó buồn buồn bảo:

“Hôm đó là sinh nhật em. Em không muốn rủ ai khác, chỉ muốn đi với anh thôi.”

Tôi gãi đầu, cười gượng:

“Anh không biết. Em vui với bạn bè là được rồi.”

Nó mím môi, cười nhẹ rồi quay đi. Hôm đó, nó tập ít và cũng nói ít hơn mọi lần.

---

Rồi đêm 30 tháng 9 đến.

Trời mưa lớn. Thành phố ngập nặng. Tin tức nói hơn 80% các tuyến đường bị ngập. Trường học cho nghỉ, có nơi phải giữ học sinh lại qua đêm vì phụ huynh không thể đón.

Tôi ngồi trong nhà, nhìn mưa rơi ngoài cửa kính.

Bất giác nhớ đến tin nhắn của Thiện:

“Nhà em không ngập, anh cần thì tới…”

Tôi cầm điện thoại, nhắn:

“Em gửi địa chỉ, anh qua.”

---

Căn hộ nó ở là chung cư cao tầng, tầng 15, nhìn thẳng ra thành phố. Nội thất đẹp, sạch sẽ, tinh tế.

Nó mở cửa, tóc còn ướt, mặc áo thun rộng:

“Anh tới rồi à? Em vui lắm. Vào đi, đừng ngại. Chỉ có mình em thôi.”

Tôi bước vào. Nó như hiểu ánh mắt tôi nên nói luôn:

“Bố mẹ em đi công tác nước ngoài rồi. Không có ai đâu.”

Tôi cười nhẹ, tháo áo mưa, nhìn quanh căn hộ yên tĩnh.

“Anh ăn gì chưa? Em có mì, muốn ăn thì em nấu cho.”

“Chưa ăn gì. Mì cũng được.”

Tối đó, chúng tôi ăn mì gói, nói chuyện vu vơ. Thiện kể nhiều về gia đình, về việc là con một nên vừa được thương yêu vừa bị kiểm soát. Nó bảo ít bạn, vì không thấy thoải mái khi ở cạnh người đồng trang lứa.

Tôi lắng nghe. Không nói nhiều.

Trời vẫn mưa.

Tôi ngủ lại, trong căn phòng bên cạnh.

---

Gần sáng, trong giấc ngủ chập chờn, tôi mơ hồ cảm nhận có ai đó khẽ chạm vào mình.

Bàn tay ấy ấm, run nhẹ, như sợ tôi phát hiện. Nhịp thở gần, mùi hương quen thuộc.

Tôi không mở mắt.
Tôi cũng không ngăn lại.

Ngực phập phồng khẽ.
Không biết là mơ… hay thật.

Tôi biết đó là Thiện.
Tôi nên mở mắt, nên dừng nó lại… nhưng mí mắt nặng trĩu, và trong lòng lại dấy lên một thứ khác: vừa xao động, vừa khao khát.

Tám tuổi chênh lệch, một ranh giới mong manh. Lý trí nhắc tôi giữ khoảng cách. Nhưng trái tim thì tan chảy trong từng cái chạm khẽ.

Cảm giác ấy lớn dần, như một cơn sóng âm thầm mà cuộn trào, để rồi tôi mơ màng nhận ra: Thiện đang nhẹ nhàng, khẽ khàng chạm đến những nơi nhạy cảm nhất trên người tôi.

Một khoái cảm len lỏi, êm ái.
Dâng trào… và kết thúc.

Tôi hiểu, có những khoảnh khắc, một khi để nó xảy ra rồi… sẽ chẳng thể quay lại như trước.

---

Sáng hôm sau.

Tôi thức dậy, bước ra phòng khách.

Mùi cà phê thơm lan trong không khí.

Thiện đang ngồi ở bàn, mặc áo hoodie rộng, tóc hơi rối, mắt vẫn ngái ngủ nhưng miệng cười tươi:

“Anh dậy rồi à? Em pha cà phê cho anh đấy.”

Tôi ngồi xuống.

Ngoài kia, Hà Nội đã có chút nắng.

Trong căn hộ này, có thứ gì đó vừa bắt đầu len vào lòng tôi.

Hai người, hai tách cà phê nghi ngút khói.

Hà Nội vẫn còn ngập.
Nhưng nhà em không ngập.
Còn lòng tôi thì…
Chìm hẳn.

---

HẾT

@người theo dõi
Review đam mỹ
#Truyenngan #Truyen #Genz, #Damy

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ngọc Thuận - Cũng Có Lúc "Nóng"!

Sốc với "trò" của Mai Quốc Doanh