CHỒNG ƠI! VỢ ƠI! - TRUYỆN VUI ĐAM MỸ
CHỒNG ƠI! VỢ ƠI!
(Truyện ngắn)
Chúng nó là hai thằng con trai.
Chúng nó không giống những thằng con trai bình thường, bởi vì chúng nó là dân “đồng tính”.
Chúng chơi rất thân với nhau từ hồi nhỏ.
Lớn lên, đến tuổi trưởng thành, cả hai chợt nhận ra mình chỉ thích con trai.
Ừ, thì ra là vậy.
Tên chúng nó là Hiệp và Quang.
Bước vào đời, chúng nó cũng trải qua nhiều mối tình vắt vai, chớp nhoáng. Có yêu thương, có lừa dối, có hạnh phúc, có khổ đau.
Nước mắt rơi như mưa rào, còn niềm vui thì đến như pháo bông nổ giữa trời.
Rồi một ngày, chúng gặp lại nhau sau bao năm.
Ký ức ấu thơ ùa về như thước phim tua chậm.
Mỗi đứa nhìn đứa kia, thấy sao mà… cũng đẹp, cũng phong độ, cũng “ngon lành cành đào”.
Và rồi, chúng nó “cặp cạ”, quyết định sống chung, góp gạo thổi cơm như một gia đình.
Chúng thuê một căn hộ chung cư nhỏ, sống yên tĩnh, không bị gia đình hay hàng xóm soi mói.
Hiệp nam tính hơn, lại lớn hơn Quang một tuổi, nên thường được gọi là “chồng”.
Quang nhỏ hơn, da trắng, mặt xinh, đẹp như thiên thần, thành ra được gọi là “vợ”.
Trước mặt mọi người, chúng nó gọi tên nhau bình thường.
Nhưng khi về nhà, tụi nó lại ngọt ngào gọi nhau:
– Chồng ơi!
– Vợ ơi!
Ngọt xớt như vợ chồng son mới cưới.
Người ta, khi còn trẻ, thường có rất nhiều quy chuẩn cho tình yêu.
Nhưng sau cùng, Quang chỉ thấy lòng mình yên ổn, an tâm, khi nghe Hiệp ôm nhẹ lấy mình và thủ thỉ:
– Vợ ơi, anh mới lãnh lương nè, đưa vợ giữ đó. Muốn mua gì thì mua nha.
Chỉ một câu đơn giản mà Quang thấy hạnh phúc vô cùng.
Trong nhà, những việc mạnh bạo, đàn ông tính thì Hiệp lo.
Còn chuyện bếp núc, nội trợ, chăm sóc nhà cửa, tất cả là một tay Quang gánh vác.
Cuộc sống của họ cứ thế trôi qua.
Bình an, hạnh phúc.
Tuy đôi lúc cũng có sóng gió.
Quang hay ghen thầm, chỉ cần thấy Hiệp cười với một chàng trai khác hơi lâu một chút là lòng đã rối như tơ vò.
Với Quang, thà ghen nhầm còn hơn bỏ sót.
Thế đấy.
Lúc mới dọn về ở với nhau, chẳng ai nói ra, nhưng cả hai đều thấy tim mình đánh lô tô mỗi ngày.
Sợ hàng xóm nhìn thấy.
Sợ ba mẹ biết.
Sợ người thân hỏi:
– Thằng nhóc Quang dạo này có bồ chưa?
– Thằng Hiệp còn quen con Linh không?
Sợ nhất… là chính mình.
Sợ không biết đây có phải tình yêu thật sự, hay chỉ là một phút yếu lòng, một lần thử coi sống chung ra sao.
Hiệp thức khuya hơn Quang.
Có những đêm, anh nhìn người bên cạnh ngủ mà lòng lặng đi:
“Không biết mình có đi tới cuối đời với nhau không…
Hay chỉ được tới cuối tháng?”
Quang lặng lẽ gấp áo, nấu ăn, dọn nhà, lòng thì cứ hồi hộp không yên:
“Chừng nào Hiệp chán mình?
Lỡ đâu mai này anh ấy gặp người khác đẹp hơn, ‘baby’ hơn thì sao?
Mình là ai… trong đời nhau?”
Nhưng dần dần, từng ngày trôi qua, cả hai không nói ra, mà bắt đầu quen với hơi thở nhau.
Quen tiếng dép lẹp xẹp buổi sáng.
Quen bữa cơm có canh chua cá kho tộ.
Quen cả tiếng người kia càm ràm:
– Sao quên giặt đồ hoài vậy cha nội?
Từ từ, sợ hãi thành thân quen.
Thân quen thành yêu.
Yêu thì thành nhà.
---
Rồi một ngày nọ, cả hai cảm thấy trong ngôi nhà vẫn còn thiếu một thứ gì đó để tình yêu này trở thành một “gia đình” thật sự.
Chiều hôm đó, Quang ngồi im bên cửa sổ, tay lật tạp chí nhưng mắt thì trôi đâu đâu. Hiệp vừa đi làm về, thấy “vợ” trầm ngâm, đặt túi đồ xuống, nhẹ nhàng hỏi:
– Vợ bị sao vậy? Mặt cứ như đưa đám.
Quang không trả lời ngay. Một lúc sau, mới nhỏ nhẹ:
– Chồng à... Mình có bao giờ nghĩ tới việc... có con chưa?
Căn phòng im bặt. Không phải vì Hiệp bất ngờ, mà vì anh đã nghĩ về điều đó từ lâu, nhưng chưa dám mở lời.
Có con? Nghe như một giấc mơ vừa xa vừa gần.
Hai người đàn ông, tay trong tay, có thể yêu nhau. Nhưng... có thể làm cha được không?
Sẽ nói với thế giới thế nào?
Sẽ dạy con gọi mình là gì?
Xã hội có chấp nhận?
Con có thiệt thòi không?
Cả hai ngồi cạnh nhau, không ai nói gì, chỉ nắm chặt tay nhau. Nhưng lần đầu tiên, trong tim họ lóe lên một thứ gì đó giống như... hy vọng.
Cuối cùng, họ quyết định sang Thái Lan tìm dịch vụ mang thai giúp. Dùng tinh trùng của cả hai để có con. Một đứa của Hiệp, một đứa của Quang, cho đủ “mùi vị” ba mẹ song song.
Gần một năm sau, họ đón về hai đứa bé kháu khỉnh, bụ bẫm, trắng hồng, dễ thương như thiên thần.
Căn hộ nhỏ của Hiệp và Quang giờ ngập tràn tiếng khóc, tiếng cười của trẻ con.
Hai đứa được đặt tên ở nhà là Tom và David.
Hiệp cố gắng làm tròn vai trò người trụ cột. Quang trở thành một “người mẹ” đúng nghĩa, chu đáo, tỉ mẩn, chăm con tuyệt vời.
Có những đêm, họ thức trắng khi con khóc, khi con bệnh.
Hiệp áp lực hơn với công việc, bởi giờ đây anh không chỉ lo cho bản thân hay người yêu, mà còn cho cả một mái ấm. Nhưng anh chưa bao giờ than thở.
Những ngày đầu làm cha là những ngày... gần như kiệt sức.
Hiệp bận việc, tăng ca triền miên, mắt thâm quầng. Quang vừa bồng con, vừa nấu ăn, vừa giặt đồ, tay đầy xà phòng, mặt đầy mệt mỏi.
Có những lúc, Quang lặng lẽ khóc sau cánh cửa toilet.
Không phải vì khổ. Mà vì thấy mình không còn là mình nữa. Không còn những buổi đi chơi, không còn thời gian soi gương. Thấy mình giống một “bà mẹ bỉm sữa” chính hiệu.
Còn Hiệp có lúc thẫn thờ, không biết vì sao về tới nhà mà vẫn không thể nghỉ ngơi. Áp lực nuôi bốn miệng ăn đè nặng lên đôi vai đã không còn trẻ.
Đã có lúc, họ... lớn tiếng.
Đã có lúc, muốn buông xuôi.
Đã có lúc, thấy mệt tới mức không còn ôm nhau ngủ được nữa.
Nhưng sáng hôm sau, khi Tom hôn má ba Hiệp, David đòi mẹ Quang đút cháo... thì tất cả tan biến.
Đó là những mệt mỏi hạnh phúc.
Thời gian lặng lẽ trôi qua.
---
Mười tám năm như một cái chớp mắt.
Hai cậu bé ngày nào giờ đã thành những chàng trai cao lớn, vào đại học, có bạn bè, có thế giới riêng.
Tom học thiết kế, còn David thì mê công nghệ. Cả hai đều ngoan, thương ba mẹ, hiểu chuyện. Có lẽ vì tụi nhỏ lớn lên trong một mái nhà đầy yêu thương, nên trái tim tụi nhỏ cũng mềm.
Hiệp giờ tóc đã bạc nhiều, bụng bắt đầu phệ ra, đi đứng chậm rãi. Quang vẫn trẻ hơn, da vẫn trắng, môi vẫn hay cười, dù đôi mắt đã có nếp thời gian.
Tình yêu của họ không còn rực rỡ như buổi ban đầu, mà dịu dàng, thấm sâu như nước ngấm vào lòng đất. Không cần phải nói nhiều, chỉ một ánh mắt nhìn nhau cũng đủ hiểu.
Mỗi buổi chiều, họ vẫn cùng nhau đi bộ, đi bơi ở hồ bơi tầng trệt. Ở nơi công cộng, họ là hai người bạn, hai người cha. Nhưng khi không ai nhìn, họ lại nhẹ nhàng gọi nhau:
– Chồng ơi...
– Vợ ơi...
Họ nhìn nhau, vẫn hạnh phúc như ngày nào. Quang lại lí nhí:
– Chồng ơi, em mỏi chân quá.
Hiệp dịu dàng đáp:
– Nằm nghỉ đi, để anh nấu nước lá cho ngâm chân nha.
Giản dị vậy thôi. Nhưng đó là những điều mà người trẻ không vội vã thường bỏ quên: sự chăm sóc.
Cả với các con, họ cũng chỉ là “hai người cha”. Nhưng Tom và David chưa từng hỏi về “mẹ”. Chúng đủ lớn để hiểu, và đủ yêu thương để không cần thắc mắc.
Chúng hiểu, đôi khi, tình yêu không cần được gọi tên. Chỉ cần được sống trọn.
Và quan trọng hơn hết, chúng biết mình được sinh ra từ tình yêu. Đó là một tình yêu đủ lớn để vượt qua cả định kiến, mỏi mệt và thời gian.
Dòng đời vẫn trôi.
Sáng vẫn có mặt trời.
Tối thì hoàng hôn lại buông xuống.
Trong căn hộ cũ, vẫn có hai người đàn ông.
Vẫn gọi nhau bằng hai tiếng ngọt ngào nhất trần gian:
– Chồng ơi...
– Vợ ơi...
---
HẾT
@người theo dõi
#Truyen #Truyenngan #Chongoivooi #Dammy

Nhận xét