ĐƯỜNG VỀ TRONG SƯƠNG MÙ - TRUYỆN ĐAM MỸ

 


ĐƯỜNG VỀ TRONG SƯƠNG MÙ


(Truyện ngắn - Lê Quang Thanh Tâm)

Đà Lạt vào đông, thành phố chìm trong sương mù như một bức tranh thủy mặc, phủ lên những ngọn đồi trùng điệp và những mái nhà rêu phong. Sương giăng mắc khắp nơi, len lỏi qua từng con đường lát đá, làm dịu đi cái lạnh se sắt của gió cao nguyên. Trên những triền đồi thông, gió thổi thành tiếng thở dài rì rầm, như lời thì thầm bất tận của núi rừng.

Trong căn nhà nhỏ lưng chừng đèo Mimosa, làn khói thuốc phảng phất trong không khí, quấn quýt với hương hoa cỏ và nhựa thông non. Không gian ấy vừa cô đơn, vừa đượm chất thơ.

Minh là người đàn ông ngoài bốn mươi, ánh mắt trầm buồn, gương mặt từng trải. Anh đã sống lặng lẽ ở Đà Lạt nhiều năm. Khép kín, trầm mặc, chưa từng lập gia đình. Ít ai hiểu rõ điều gì đã níu chân anh ở nơi phố núi lặng lẽ này.

Một chiều cuối đông, chuông điện thoại reo vang trong ngôi nhà tĩnh mịch. Ở đầu dây bên kia là người chị họ xa ngoài Bắc, mẹ của An. Trong cuộc gọi, chị tha thiết nhờ Minh cưu mang An, người con trai vừa tròn hai mươi, vào Đà Lạt học tập nhưng không có nơi nương tựa. Không một chút do dự, Minh đồng ý.

An đến Đà Lạt vào một buổi chiều mù sương. Thân hình gầy gò, vai đeo chiếc ba lô cũ, đôi mắt sáng chứa đầy hy vọng nhưng cũng phảng phất nét lạc lõng giữa thành phố xa lạ. Minh ra đón ở bến xe, không nói nhiều, chỉ vỗ nhẹ vai An:

“Về nhà thôi.”

Từ hôm ấy, căn nhà của Minh có thêm tiếng bước chân, tiếng nước chảy, tiếng cười khe khẽ. Và cả những điều chưa từng được gọi thành tên.

“Cháu nhớ mặc áo ấm khi ra ngoài, trời lạnh lắm,” Minh thường dặn, giọng trầm như gió núi.

An ở trên căn gác gỗ ấm cúng, chia sẻ cùng Minh mọi sinh hoạt thường ngày. Những đêm lạnh, họ thường nằm chung một giường. Không có gì hơn ngoài sự ấm áp của hơi thở gần bên, sự an toàn họ tìm thấy nơi nhau: không phải tình yêu xác thịt, cũng chẳng hẳn là tình thân, mà là một thứ gắn bó mong manh, lặng lẽ, như sương mù quấn quanh phố núi, có thật nhưng chẳng ai dám gọi tên.

---

Một đêm mưa tí tách ngoài cửa sổ gỗ, An nằm nghiêng người, giọng trầm:

“Chú à, cháu từng yêu con gái. Có lúc vui, rồi thấy phiền. Thế là thôi, chia tay. Cũng không buồn, không vui.”

Minh lặng im một thoáng, rồi chậm rãi:

“Có những mối quan hệ như cơn mưa phùn Đà Lạt. Nhẹ, lạnh, nhưng không đủ ướt áo. Cảm xúc đời người cũng vậy, không phải lúc nào cũng mãnh liệt. Đôi khi, chỉ cần bình yên là đủ.”

Ngoài kia, sương dày thêm trên mái ngói. An im lặng, rồi khẽ hỏi:

“Chú có thấy cô đơn không?”

Minh hít một hơi thuốc dài, nhìn làn khói tan vào sương:

“Có chứ. Chú từng yêu, từng mơ, từng đợi. Nhưng cuối cùng, điều còn lại không phải là có ai ở bên, mà là mình giữ được bao nhiêu sự chân thành. Cuộc đời là một con đường mù sương, lúc rõ rồi lại mờ. Nếu đi một mình thì lạnh. Nhưng nếu có người cùng bước, thì sương dù lạnh mấy cũng hóa ấm.”

---

Có lần, Minh và An chạy xe máy dạo phố đêm. Thành phố vắng lặng đến mức nghe rõ tiếng bánh xe lăn trên mặt nhựa lạnh. An ôm chặt lấy Minh, giọng ngái ngủ, hơi thở phả ấm nơi cổ:

“Trời lạnh lắm, chú ạ.”

Minh không đáp, chỉ lặng lẽ tăng ga, đôi mắt lặng như mặt hồ đêm.

Một hôm khác, sau khi tắm xong, An vô tư bước ra khỏi phòng để lấy quần áo. Làn hơi nước còn vương trên làn da căng khỏe, vài giọt đọng nơi mái tóc rũ xuống trán. Thân thể trẻ trung, cân đối ấy hồn nhiên đến mức không phòng bị.

Minh vô thức quay lại. Ánh mắt anh thoáng ngập ngừng, chưa kịp tránh đi thì An đã phát hiện. An cười nhẹ, hơi rướn người, giọng pha chút trêu chọc:

“Sao chú nhìn cháu chăm chú thế?”

Minh đỏ mặt, không trả lời. Câu hỏi vô tình ấy chạm trúng nơi anh giấu kín nhất trong lòng: một tình cảm không được phép gọi tên.

---

Đêm ấy, trời Đà Lạt đổ sương dày đặc. Tiếng mưa lất phất rơi trên mái ngói gỗ cũ, xen lẫn tiếng gió rít khe khẽ qua hàng thông, khiến căn phòng nhỏ càng thêm tĩnh lặng.

An đã ngủ say bên cạnh. Hơi thở đều đặn, ấm áp, đôi khi khẽ lay động chăn mền. Khuôn mặt An ngời sáng trong ánh đèn mờ, hồn nhiên như một giấc mơ chưa vướng bụi trần.

Minh trằn trọc, không sao nhắm mắt. Anh lắng nghe từng nhịp thở ấy và cảm thấy trái tim mình run rẩy như chiếc lá khẽ rung trong sương. Từ bao giờ, sự hiện diện của An đã khiến anh bối rối đến vậy?

Trong một khoảnh khắc mơ hồ, khi lý trí không kịp lên tiếng, Minh đưa tay ra thật khẽ, để những ngón tay run rẩy chạm vào mái tóc mềm của An. Cái chạm ngắn ngủi, mong manh ấy khiến anh bàng hoàng như vừa bước qua một lằn ranh cấm kỵ. Hơi ấm từ mái tóc lan dọc theo lòng bàn tay, chạm đến tận trái tim, vừa ngọt ngào vừa nhói buốt.

Ngay lập tức, Minh rụt tay lại. Anh nằm lặng, như một kẻ vừa phạm tội. Trong bóng tối, anh nghe rõ nhịp tim đập dồn dập. Một nỗi khao khát dâng lên: được giữ lấy An, được gọi tên mối gắn bó này bằng tất cả sự chân thành. Nhưng ngay sau đó, lý trí trỗi dậy, như một lời nhắc khẽ: không được, không bao giờ được.

Cả đêm ấy, Minh thao thức. Hơi ấm còn vương nơi bàn tay khiến anh không sao chợp mắt. Anh biết, trong sâu thẳm, An đã ở đó. Và cũng biết, tình cảm ấy không thể thừa nhận.

Sáng hôm sau, khi sương vẫn còn giăng kín ngoài cửa sổ, An bỗng quay sang, giọng nhỏ nhẹ:

"Chú, tối qua hình như chú vuốt tóc cháu. Đúng không?"

Minh lặng người. Anh nhìn ra ngoài khung kính mờ hơi nước, nơi sương phủ trắng cả thành phố. Mắt anh nhòe đi trong làn khói cà phê vừa rót. Không đáp.

Anh không phủ nhận. Và cũng chẳng cần.

---

Minh luôn mong An thành đạt. Anh động viên An học thêm tiếng Anh, tìm một công việc thích hợp, sống có lý tưởng:

“Đã là đàn ông, làm gì thì phải thích, phải giỏi, phải thành công, không thì đừng làm.”

An lặng im lắng nghe. Trong ánh mắt An luôn có một điều gì đó như lời cảm ơn thầm lặng.

---

Rồi biến cố ập đến. Minh mất sạch: nhà cửa, công việc, tất cả những gì anh dày công vun đắp, chỉ còn lại vài chiếc vali và một chuyến xe rời phố núi.

Sáng sớm hôm ấy, Đà Lạt vẫn lạnh và đầy sương như thường lệ. Nhưng sương hôm đó dày hơn, lạnh hơn, như thể biết có một người sắp rời đi và một người ở lại, chẳng thể nói được lời nào.

An đứng bên cửa sổ. Qua lớp kính phủ hơi nước, An nhìn theo bóng Minh đang khuất dần trong màn trắng mênh mông. Minh đi rồi, và An cũng sắp phải rời đi. Căn nhà đầy ắp kỷ niệm bỗng chốc hóa thành hư ảo. An cất giọng, không lớn, nhưng đủ để sương giữ lại:

"Đúng ra, chỉ một bước chân nữa thôi, chú đã có cháu."

Câu nói nhẹ như sương, nhưng đủ làm một trái tim giật mình.

Minh nghe rõ. Anh không quay lại. Chỉ mỉm cười, một nụ cười cay đắng, như để giữ trọn cho riêng mình một mối tình chưa từng được thừa nhận, nhưng đã kịp chạm vào nơi sâu nhất của lòng người.

HẾT

@nêu bật

#Truyenngan #Dammy #Duongvetrongsuongmu #Vanhocviet

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ngọc Thuận - Cũng Có Lúc "Nóng"!

Sốc với "trò" của Mai Quốc Doanh