TUỔI GIÀ - TRUYỆN NGẮN
TUỔI GIÀ
Truyện ngắn - Lê Quang Thanh Tâm
Ông Thành già rồi. Già, cô đơn, lại chẳng khá giả gì. Cái buồn nhất là ông vốn đồng tính. Suốt một đời, ông chưa từng có nổi một người bạn tình để sẻ chia tuổi già.
Nhiều khi nhìn bóng mình trong gương, ông tự hỏi có phải mình đã sống sai. Thời trẻ, chỉ cần một lần mạnh dạn nắm tay ai đó, có lẽ ông đã khác. Nhưng cứ mỗi lần trái tim mới chớm rộn lên, nỗi sợ bị dè bỉu đã kịp bóp nghẹt. Ông quen dồn nén đến mức nhiều lúc chính ông ghét cả phần người thật của mình.
Ông sống một mình trong căn nhà rộng, cửa nẻo cũ kỹ, tường vôi loang lổ, sân trước có cây khế già trái rụng lác đác. Nhà không con cháu, cũng không họ hàng thân thích lui tới. Không phải người ta bỏ ông, mà vì tính ông vốn khó. Ông không chịu cho ai phục dịch; cái gì cũng muốn tự lo, tự làm, tự chịu. Người ta càng muốn gần, ông càng hay gắt gỏng, thành ra ai cũng né.
Những lúc đau lưng, xém té, chỉ cần ai đó chìa tay đỡ, ông cũng đã muốn bật khóc vì nhẹ nhõm và thấy được quan tâm. Nhưng lạ đời, hễ người ta thương và lo cho mình thật, ông lại cố tỏ ra không cần, la: "Thôi, để tôi." Như thể chỉ cần nhận ơn ai một chút, ông sẽ sụp đổ ngay lập tức.
Chỉ có một chuyện, ông chưa bao giờ muốn làm một mình: chuyện tình cảm. Ông thèm một người kề cận, một hơi thở khác cho căn nhà đỡ lạnh. Nhưng cuộc đời nghiệt ngã, ông không được chọn lựa. Nhiều lúc, ngồi một mình trên bộ ván gõ, nghe tiếng đồng hồ tích tắc, ông thấy như cả đời mình chỉ là một căn phòng trống, càng lúc càng vang vọng.
Sau khi nghỉ hưu, thói quen của ông gói gọn trong mấy việc: sáng ra công viên tập vài động tác dưỡng sinh; về nhà ăn chén cháo trắng với củ cải muối rồi cặm cụi đọc báo mạng, giở sách cũ, coi tin tức. Trưa nằm võng lim dim, chiều ra quán cà phê vỉa hè ngồi lặng lẽ nhìn xe cộ qua lại. Đêm về, ông tự nấu cơm, ăn qua ngày, rồi bật tivi mà coi chẳng vào. Cuộc sống như một vòng tròn nhỏ, ngày nào cũng vậy, chẳng có gì đổi khác.
Dù đã ngoài sáu mươi, dáng ông vẫn còn chút phong độ xưa: cặp chân mày rậm, mắt sâu, vai còn vuông. Thỉnh thoảng, đứng soi gương, ông nhận ra chút bóng thanh xuân cũ kỹ còn sót lại. Ngày trẻ, ông từng được khen đẹp trai, oai phong. Nhưng cái đẹp đó giờ chỉ còn dư âm, phảng phất như khói thuốc tan trong chiều gió.
Đêm khuya, khi cả xóm đã tắt đèn, ông thường bước ra đường Nguyễn Bỉnh Khiêm. Người ngoài thấy, thì xì xào: “Ông già bệnh hoạn, mất nết.” Nhưng có ai hiểu đâu, ông đâu chỉ thèm tình dục. Ông thèm một bàn tay nắm chặt, một giọng nói kề bên, một hơi ấm làm dịu những đêm dài lạnh lẽo. Có gì sai khi một người già khao khát được yêu? Ông cũng chỉ là con người, đâu phải cục đá vô tri để sống mà không cần ai.
Mỗi bước ông đi đều nặng như mang theo những lời xầm xì phía sau. Ông biết người ta gọi mình là gì. Có đêm, nghe hai đứa trẻ cười cợt: “Ông đó bê đê bệnh hoạn.” Ông về nhà, đứng dưới vòi nước lạnh mà thấy muốn trút bỏ cả thân thể già nua, như thể chính cơ thể cũng đang phản bội lại đời ông.
---
Một đêm nọ, ông rước về nhà một thằng nhóc người Khmer. Nó chừng hai mươi mấy, da ngăm, mắt sâu hun hút, tóc xoăn, gương mặt sáng sủa, sóng mũi cao. Nhìn sơ, thấy có nét lai - chắc “đầu gà đít vịt”, không biết Việt, Hoa hay Khmer trộn lại, chỉ biết nó… đẹp trai. Ban đầu cũng chỉ là “tiền trao cháo múc”, tưởng xong rồi thôi. Vậy mà chẳng hiểu ông thuyết phục làm sao, thằng nhỏ chịu ở lại. Ông nói với bà con lối xóm rằng nó là cháu ở Trà Vinh, lên Sài Gòn kiếm việc, tạm trọ nhà ông. Người ta nghe vậy thì gật gù, đâu ai để ý gì.
Từ ngày có Thắng, căn nhà như được thổi một luồng gió mới. Nó siêng quét dọn, còn lôi sơn cũ ra quét lại mấy mảng tường bong tróc. Ngôi nhà từ chỗ ẩm mốc, bụi bặm giờ sáng sủa hơn hẳn. Buổi sáng nó đi làm ở quán cà phê, chiều hay tối về phụ ông vài việc lặt vặt, chở ông đi tái khám, đi ngân hàng. Ngoài miệng, nó gọi ông: “Bác Thành, bác Thành.” Nghe ngọt mà vẫn có cái khoảng cách. Người ngoài nhìn vào tưởng đâu nó là cháu hiếu thảo. Chỉ ông với nó mới hiểu, trong mái nhà cũ kỹ kia vẫn có những phút giây ấm áp hiếm hoi.
Thấy nó hì hụi quét sơn, lòng ông rộn lên thứ cảm giác vừa ấm vừa bất an. Chỉ cần nó bước đi một ngày thôi, căn nhà này sẽ lại tối sầm. Ý nghĩ ấy khiến ông sợ đến mức nhiều đêm phải bật đèn ngủ, như đứa trẻ sợ bóng tối.
Nhiều bữa cơm chiều, ông ngồi nhìn nó ăn ngon lành, chợt thấy lòng rộn ràng như trẻ lại. Có hôm, ông buột miệng hỏi:
- Ở quán làm có cực không con?
Thắng cười, răng trắng đều:
- Dạ cũng bình thường bác. Mệt nhưng có đồng vô đồng ra.
Nghe cái giọng thiệt thà đó, tim ông chùng xuống. Cái thứ ấm áp nhỏ nhoi mà cả đời ông kiếm, giờ lại có trong căn nhà mình.
---
Nhưng niềm vui nào rồi cũng mong manh. Càng ở lâu, ông càng nhận ra Thắng hay đi khuya về trễ. Ông lặng lẽ dò hỏi, rồi biết nó có bạn gái, tụi nó quen trong quán. Đêm đó, ông ngồi ngoài hiên, hút điếu thuốc, nhìn tàn lửa đỏ rụi dần. Ông biết chuyện đó là lẽ thường: trai trẻ phải yêu, phải có bạn gái. Nhưng lòng ông vẫn nhói lên, một cơn ghen âm ỉ. Cảm giác như mình chỉ là trạm dừng tạm bợ.
Ông thấy mình thật mắc cười. Một ông già đã sáu mươi lại ghen với một con bé đôi mươi. Ghen mà không được quyền ghen, đau mà chẳng dám nói đau. Hóa ra tuổi già không làm người ta bớt yếu đuối; nó chỉ khiến nỗi yếu đuối trở nên lộ liễu hơn.
Ông phân vân. Nhiều lần muốn nói thẳng: “Con cứ đi đi, bác không giữ.” Nhưng rồi lại thôi. Ông sợ căn nhà trở về cảnh trống trải. Sợ bàn ăn chỉ còn một đôi đũa. Sợ nhất là cái võng ngoài hiên, đêm khuya chỉ còn mình ông nghe gió thổi.
---
Rồi cái ngày đó cũng đến. Một buổi chiều, Thắng xách va li, cúi đầu chào, nói vài câu ậm ừ rồi đi. Bước chân nó khuất sau con hẻm, ông thấy trong ngực mình như rơi xuống một khoảng trống. Căn nhà im ắng đến ngột ngạt.
Ông nhìn cái bóng đàn ông của nó xa dần mà trong cổ họng như có vật gì chặn lại. Chỉ cần gọi một tiếng “Ở lại đi con”, có lẽ nó sẽ dừng bước. Nhưng miệng ông cứng đờ. Suốt đời quen sống một mình, đến phút cần người nhất, ông lại không dám chìa tay ra.
Ông Thành lại quay về những ngày cũ: ăn một mình, ngủ một mình, đi về lủi thủi. Bệnh già, bệnh cô đơn quay lại bủa vây. Có hôm, ông ngồi ngẩn ngơ, tự hỏi: giá như hồi trẻ mình đừng sống thật, giá như biết giấu đi, lập gia đình, sinh con… thì giờ có lẽ ông đã khác. Có thể giờ ông đang bồng cháu, nghe tụi nhỏ í ới gọi “ông nội”, thay vì ngồi đây với tiếng đồng hồ khô khốc. Nhưng chữ “giá như” muôn đời cũng chỉ để thở dài.
Bên nhà kế bên, tiếng con nít khóc ré lên, tiếng vợ chồng trẻ cãi vã, chửi tục vang vọng. Những âm thanh đó lấn át cả suy nghĩ mông lung của ông. Hạnh phúc của người ta đâu phải lúc nào cũng tròn trịa. Nó cũng sứt mẻ, cũng lắm chông chênh. Nhưng chí ít, họ vẫn có nhau.
Ông hiểu, kể cả có sống giả và lập gia đình như bao người, chưa chắc ông đã hạnh phúc trọn vẹn. Con người ta có thể sinh con đẻ cái, nhưng trái tim liệu có nghe lời. Biết là vậy nhưng lòng ông vẫn nhói. Điều khiến ông ân hận nhất không phải là cô đơn… mà là chưa bao giờ dám yêu ai trọn vẹn, dám ôm ai giữa ban ngày mà không sợ ánh mắt người đời.
Bây giờ, ông Thành một mình trong căn nhà lạnh lẽo. Tiếng tích tắc của đồng hồ như nhát búa đập vào lòng, nhắc ông về những ngày tháng còn lại đang rơi rụng dần.
Trời đã bắt đầu lạnh.
Ngoài hiên, cây khế già trút thêm mấy chiếc lá vàng.
HẾT
Kính mong quý vị không tái sử dụng nội dung này; việc chia sẻ chỉ nên thực hiện trong phạm vi thật sự cần thiết.
#Truyenngan #Tuoigia #Vanhocviet #Miennam
.png)
Nhận xét