THẰNG TUẤN - TRUYỆN ĐAM MỸ

 


THẰNG TUẤN


Truyện ngắn - Tác giả Lê Quang Thanh Tâm

Thằng Tuấn nó là bê đê. Tuy nó không thừa nhận, cũng chẳng bao giờ nói ra, nhưng trong nhà thì ai cũng biết hết.

Hồi lớp 11, Tuấn từng bị bắt gặp cất tấm hình một thằng bạn cùng lớp trong ngăn bàn. Ba nó không nói gì, chỉ im lặng suốt mấy ngày. Còn má nó thì khóc.
Từ đó, nó không bao giờ nhắc tới chữ “yêu” trước mặt gia đình nữa.

Bữa cơm sau hôm đó, ba nó vẫn gắp cá cho nó như bình thường. Má nó vẫn hỏi nó ăn có no không. Không ai nói tới tấm hình.
Nhưng cái không khí im lặng ấy theo nó tới tận bây giờ.

Nó si tình. Nó mê trai. Nói trắng ra, nó yêu là bất chấp. Yêu không cần biết người ta có yêu lại mình hay không. Thây kệ. Miễn sao nó thấy vui, thấy hạnh phúc là được rồi.

Nhiều đêm nó nằm nghĩ, nếu mai này ba má già yếu, liệu nó có dám dẫn một thằng con trai về nhà không. Nghĩ một hồi rồi thôi. Nó chưa từng dám tưởng tượng xa vậy.

Bởi vậy nên nó toàn bị lừa. Mà nói cho đúng, mấy thằng đó có yêu nó đâu mà kêu là lừa. Tụi nó đến với nó vì nó có tiền. Nó biết cung phụng. Nó cũng sáng sủa, nhìn đâu đến nỗi dơ bẩn hay ghê gớm gì, nên tụi nó chấp nhận, nhắm mắt trao thân.

Có đứa từng nói với nó:
“Ở với anh sướng mà, khỏi lo tiền bạc.”
Nó nghe vậy cũng cười. Nó biết câu đó không phải tỏ tình. Nhưng thôi, được cần đến vì lý do gì cũng được. Miễn là được cần.

Thành ra, dù nó kiếm được bộn tiền, gia đình cũng chẳng nhờ vả được bao nhiêu. Bao nhiêu tiền nó cúng hết vô mấy cái ổ uyên ương do chính nó tự dệt mộng, hết trơn hết trọi.

---

Nó có một con nhỏ bạn tên Kiều Lan. Hai đứa học chung từ hồi phổ thông. Lan xinh đẹp, con nhà giàu. Nó biết Lan yêu thầm mình, dù biết rõ nó chẳng bao giờ yêu lại. Vậy mà Lan vẫn quý, vẫn thương.

Hồi còn đi học, Lan từng chép bài giùm nó suốt một học kỳ chỉ vì nó thất tình với một thằng lớp trên. Nó biết chứ. Nhưng nó giả bộ không biết.

Bề ngoài tụi nó coi nhau như bạn thân.

Có lần, thấy nó đau khổ vì mấy chuyện tình bóng gió, Lan thở dài cái não ruột:

"Sao ông càng già càng ngu vậy? Chơi qua đường thôi cũng được, bày đặt yêu với đương cho khổ. Người ta trai thẳng, sao người ta yêu ông được mà ông cứ ép lòng mình hoài vậy?"

Nó biết chứ.

Nó biết người ta trai thẳng. Nó biết mình đang tự lừa mình. Nhưng nếu không lừa mình thì biết sống sao. Yêu một người mà cứ tỉnh táo hoài thì còn gì là yêu.

Thằng Tuấn cười buồn:

"Kệ. Tuấn thích vậy."

Lan hừ nhẹ:

"Thích vậy thì ráng chịu."

Lan nói vậy thôi, chứ mỗi lần nó say xỉn gọi lúc nửa đêm, Lan vẫn chạy qua. Vẫn ngồi nghe nó kể về những lời hứa viển vông của người ta. Vẫn đưa nó về tận nhà.

---

Ngày qua ngày, nó vẫn mê mải chạy theo những mối tình do chính mình tự dệt.

Có lần, nó dẫn một thằng trai trẻ tên Thành đi nhậu với Lan. Thành đẹp, tướng tá cân đối, nhìn ngon cơm. Vừa thấy Lan, nó hơi ngại. Suy cho cùng, nó cặp với Tuấn vì tiền, chứ có yêu thương gì.

Nhưng càng nói chuyện, nó càng thấy Lan biết điều, lại tế nhị. Con nhỏ không làm ai ngượng. Thành ra buổi gặp gỡ vui vẻ hơn dự tính.

Tuấn hôm đó uống hơi nhiều. Nó nhìn hai người nói chuyện mà trong lòng tự dưng thấy lạ lạ. Không phải ghen. Chỉ là một cảm giác gì đó không gọi được tên.

---

Sau vài lần gặp, Thành chủ động liên hệ với Lan. Lúc đầu Lan trả lời vì lịch sự. Nhưng rồi tin nhắn nhiều hơn. Cuộc gọi dài hơn.

Tới khi Thành tỏ tình thiệt, Lan bối rối.

Trong mắt Lan, Thành là bồ của Tuấn. Mà Tuấn là bạn thân. Là người Lan thương theo một cách khác, dai dẳng từ hồi còn đi học.

Lan mất ngủ mấy đêm liền.

Điện thoại sáng lên là tim Lan đập nhanh. Lan biết mình đang bước sai. Nhưng cảm giác được một người đàn ông theo đuổi, nói về tương lai, nói về căn nhà có cửa sổ đầy nắng, nói về con cái... những thứ đó, Tuấn không bao giờ có được.

Và Lan cũng biết, Tuấn chưa từng có là của mình.

Lan mở lại mấy tấm hình cũ hồi phổ thông. Trong đó có Tuấn đứng kế bên, cười vô tư.
Lan từng nghĩ, chỉ cần ở cạnh nó cả đời như vậy cũng được.
Nhưng Lan cũng là đàn bà. Lan cũng muốn một mái nhà có tên mình trong hộ khẩu.

Lan ngồi rất lâu trước màn hình điện thoại. Tin nhắn “Anh đợi câu trả lời của em” nằm đó.
Cuối cùng, Lan vẫn trả lời.

Một buổi chiều, Thành nhắn:

"Tối nay Tuấn bận. Lan đi cà phê với anh được không?"

Lan nhìn tin nhắn rất lâu.

Rồi Lan vẫn đi.

---

Còn Tuấn, nó không ngu như người ta tưởng.

Nó thấy tin nhắn thưa dần. Những cái ôm hờ hững hơn. Những buổi tối Thành lấy cớ bận.

Nó biết.

Nhưng nó tự bào chữa. Chắc người ta mệt. Chắc công việc áp lực. Chắc mình suy nghĩ nhiều quá.

Nó sợ hỏi. Vì hỏi ra là mất.

Mà cả đời nó, có giữ được cái gì cho riêng mình đâu.

Một đêm, nó vô tình thấy tin nhắn chưa kịp xóa. Không cần đọc hết, nó cũng hiểu.

Dòng chữ “Em nhớ anh” hiện trên màn hình. Không phải gửi cho nó.
Nó đọc đi đọc lại mấy lần, như thể chữ sẽ tự đổi chủ.

Nó ngồi rất lâu. Mở lại tấm hình cũ, dòng chữ "Có em là đủ" vẫn còn đó.

Nó nhìn mình trong gương. Tự hỏi mình thua ở đâu.

Rồi nó hiểu.

Có những thứ, ngay từ đầu mình đã không có cửa.

---

Nó rủ cả hai đi ăn.

Vẫn quán cũ. Vẫn cái bàn trong góc.

Tuấn nói cười bình thường. Gắp đồ ăn cho Lan. Hỏi Thành công việc. Như chưa từng có chuyện gì.

Chỉ có Lan là cúi mặt.

Ăn xong, Tuấn tính tiền. Rồi nó nhìn Thành:

"Nếu em thương Lan thiệt thì lo cho Lan đàng hoàng. Đừng để Lan khổ giống anh."

Giọng nó bình thản.

"Anh lớn rồi. Chuyện gì cũng hiểu."

Nó quay qua Lan:

"Cảm ơn mày đã từng thương tao."

Lan cắn môi. Muốn nói gì đó, nhưng cổ họng nghẹn lại.

Không ai nói được gì.

Tuấn đứng dậy đi trước.

Ra khỏi quán, nó không quay đầu lại. Nó biết nếu quay lại, nó sẽ yếu lòng.

---

Đêm đó, nó xóa hết hình. Gỡ từng tấm một.

Mỗi lần bấm xóa, nó thấy như mình đang tự tay chôn một đoạn đời.

Nó không khóc.

Chỉ thấy trong lòng trống hoác.

Nó nghĩ, có lẽ mình chưa từng có một mối tình đúng nghĩa. Có lẽ nếu mình sinh ra bình thường hơn một chút thì mọi thứ đã khác.

Nhưng rồi nó thở dài.

Thôi thì buông cũng là một cách thương người ta.

Yêu một người trai thẳng, ngay từ đầu đã là chuyện không công bằng.

---

Vài tháng sau, Thành và Lan chính thức quen nhau. Đi chung ngoài đường. Nắm tay giữa chỗ đông người.

Tuấn không còn xuất hiện bên cạnh họ nữa.

Nghe nói nó vẫn vậy. Vẫn yêu. Vẫn dốc hết lòng. Vẫn tin một ngày nào đó sẽ có người yêu nó thật sự.

Chỉ là lần này, mỗi khi bắt đầu một mối quan hệ, nó không còn kể cho Lan nghe nữa.

Nhưng người ta nói đúng.

Tình yêu của bóng và trai thẳng, phần nhiều chỉ có kết cục buồn.

Chia tay là đúng.

Chẳng trách ai.

HẾT.

@người theo dõi
#Truyenngan #Dammy #Tinhyeu #Thangtuan

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ngọc Thuận - Cũng Có Lúc "Nóng"!

Sốc với "trò" của Mai Quốc Doanh