ÔNG CẢ VÀNG TRÈO NGỌN DỪA - TRUYỆN MA LÊ QUANG THANH TÂM


ÔNG CẢ VÀNG TRÈO NGỌN DỪA


Truyện kinh dị miền Nam - Tác giả Lê Quang Thanh Tâm

Ở cái xứ Sơn Phú, huyện Giồng Trôm, tỉnh Bến Tre, quê ngoại tôi thuở trước, ai sống vào thời Tây trở lại vào những năm 1945 đều biết sự "ra đi" của ông Cả Vàng.

Ông "ra đi" giữa những ngày toàn dân kháng chiến. Cú "lên thiên đường" ấy nghe qua thì nhẹ tênh, nhưng lại oan ức vô cùng. Khi Tây sắp càn về làng, vì ông theo đạo Thiên Chúa, lại là chức sắc nên ban hương cả gợi ý ông treo hình Thống chế Philippe Pétain lên Nhà Việt, mong lính Tây nể mặt mà không đốt làng, giết dân.

Tây rút khỏi Sơn Phú chưa bao lâu thì họa ập tới.

Một đêm khuya, không trăng.

Chó trong làng sủa dậy một hồi rồi im bặt.

Người ta nói có mấy bóng áo đen đi dọc con lộ đất trước nhà ông. Không ai dám nhìn kỹ. Chỉ thấy bóng dài lướt qua hàng rào dâm bụt, rồi mất hút sau cánh cửa gỗ.

Không tiếng cãi vã.
Không tiếng kêu cứu.

Chỉ có tiếng chân bước nặng trên nền gạch.

Sáng ra, người ta thấy ông Cả Vàng nằm ở bến đò, gần gốc dừa.

Cổ ông ngoẹo qua một bên.
Hai mắt mở trừng trừng.
Trên cổ có vết hằn tím bầm như dây siết.

Không có quan tài.
Không có xử tội giữa đình.
Không có một lời phân bua.

Chỉ nghe người ta nói:
“Ổng bị cho bay rồi.”

Cái lý do nhẹ như khói.
Mà cái oan thì nặng như đá đè ngực.

Có lẽ vì "bay" trong tức tưởi nên hồn ông không yên, cứ về nhát người trong làng, nhất là mấy cô gái trẻ đẹp.

Từ ngày ông “bay”, Sơn Phú không còn yên ổn.

Cây dừa cao nhất trước sân nhà ông, thân cao vút, trơ trọi, từ đó không ai dám trèo hái trái. Đêm xuống, gió từ sông Hàm Luông thổi qua là nghe tiếng kẽo kẹt trên ngọn, như có ai đang leo.

Có đêm trăng mờ, mấy cô gái đi chợ tỉnh về trễ thấy trên ngọn dừa có bóng người ngồi vắt vẻo. Nhưng không phải ngồi bình thường, mà treo ngược, hai chân móc vào tàu lá như con dơi.

Tóc bay lòa xòa.
Áo bà ba trắng phất phơ.

Rồi có tiếng cười khục khặc trên cao:

“Treoooo lên… treo nữa đi…”

Cô Ba Lý là người đầu tiên gặp chuyện. Bữa đó cô đi ngang, nghe tiếng gọi:

“Lý ơi… Lý…”

Cô ngước lên thì thấy mặt ông Cả Vàng đen sạm, lưỡi thè dài, mắt trợn trừng. Cái cổ ngoẹo qua một bên như bị bẻ gãy. Từ trên cao, ông tụt xuống.

Không phải trèo.

Mà tuột thẳng đứng như con khỉ.

Sáng hôm sau, người ta thấy cô Ba Lý nằm bất tỉnh dưới gốc dừa, tóc ướt đẫm mồ hôi, miệng lắp bắp:

“Ổng bắt trèo… ổng bắt trèo…”

Từ đó, hễ cô gái nào đi ngang cây dừa ban đêm cũng nghe tiếng gọi. Ai yếu bóng vía thì sáng ra sốt mê man. Có người kể khi mê họ thấy mình đang trèo lên ngọn dừa rất cao, trèo mãi không tới, phía dưới đất không còn ai, chỉ có ông Cả Vàng đứng đó, ngẩng mặt cười.

Nụ cười méo xệch.
Răng trắng bóc.
Mắt không tròng.

Mấy ông hương chức họp lại, mời thầy pháp từ tận Ba Tri sang. Thầy phán:

“Ổng "thăng" oan. Oan khí chưa tan. Ổng muốn có người thế mạng.”

Dân làng tính chặt cây dừa. Nhưng lạ thay, hễ ai vác rựa lại gần là nghe tiếng trèo trèo trên ngọn. Ngước lên không thấy gì, nhưng thân dừa rung bần bật như có ai đang leo vòng quanh.

Đến đêm thứ bảy, gió nổi dữ dội. Cả xóm nghe tiếng cười vang từ trên cao. Có người thề đã thấy hai bóng người trên ngọn dừa. Một là ông Cả Vàng. Còn một bóng nhỏ hơn, tóc dài, mặc áo bà ba.

Sáng hôm sau, cô Út Hạnh mất tích.

Dưới gốc dừa chỉ còn dấu chân trần in sâu xuống đất, như ai đó vừa tụt từ trên cao xuống.

Nhà ngói ba gian của ông Cả Vàng bỏ hoang lâu năm. Mái ngói âm dương rêu phủ xanh đen. Sân gạch đỏ nứt toác, cỏ mọc chen giữa từng viên. Cây dừa vẫn đứng đó, cao ngất như một cây nhang khổng lồ cắm giữa trời.

Người ta nói ma đuốc ngoài đồng còn có lúc tắt. Ma rắn dưới mương còn tránh ánh đèn dầu. Chứ bóng ông Cả Vàng thì không.

Ổng không đi dưới đất.

Ổng chỉ xuất hiện trên cao.

Trên ngọn dừa.
Trên mái nhà.
Trên đòn tay đình làng hay nhà Việt.

Một đêm, đám thanh niên gan lì rủ nhau ra thử. Uống rượu đế xong, Tư Lành vỗ ngực:

“Ma quỷ gì! Tao trèo lên cho coi!”

Nó ôm thân dừa leo lên. Leo được nửa thân thì gió nổi. Không phải gió dưới đất, mà gió từ trên ngọn thổi xuống. Đuốc dưới sân phụt tắt.

Cả đám nghe tiếng móng tay cào vào vỏ dừa: ken két… ken két… ngay trên đầu Tư Lành.

Nó ngước lên.

Rồi chết sững.

Trên đầu nó có thứ gì đó đang úp xuống.
Không rõ mặt.
Chỉ thấy hai chân móc vào tàu dừa.

Ông Cả Vàng không ngồi.

Ổng đang bò.

Bò vòng quanh ngọn dừa như con thằn lằn khổng lồ.

Tư Lành rơi xuống. Nhưng không rớt thẳng. Nó bị kéo ngược lên một chút như có ai nắm tóc giật lại, rồi mới thả cho rơi bịch xuống đất.

Sáng hôm sau, Tư Lành không "thăng". Nhưng tóc sau gáy bạc trắng một mảng. Từ đó, nó chỉ nói được đúng một câu:

“Ổng không xuống được…”

Người ta hỏi: “Không xuống được là sao?”

Nó run lập cập:

“Ổng bị treo. Không phải treo hình. Mà treo c...ổ…”

Đêm ông Cả Vàng ch...ế...t, chẳng ai thấy Tây vào làng. Cũng không có xử tội công khai. Chỉ nghe nói ổng “bị cho bay”.

Có người lén đào sau vườn nhà cũ nơi gọi là mộ.

Không thấy chi.

Chỉ có một đoạn dây thừng mục nát chôn vội.

Từ đó, dân làng hiểu ra.

Ổng không về nhát người vì thù.

Ổng về vì còn… bị treo.

Hồn không chạm đất. Không ai làm lễ giải. Không ai minh oan.

Nên ổng phải leo mãi.

Leo để tìm chỗ đặt chân xuống. Nhưng hễ gần chạm đất là có thứ gì đó kéo ngược ổng lên ngọn.

Có người nói vì oan khí nặng quá không xuống được.

Có người thì thì thầm:

“Không phải oan khí…”

“Mà là có người không muốn ổng xuống.”

Bây giờ Sơn Phú đã lên phường, đường nhựa chạy dọc ngang khắp làng cũ. Nhưng ngôi nhà ông Cả Vàng vẫn nằm đó, rêu phong và lạnh lẽo. Đêm khuya, ánh trăng lờ mờ phủ lên ngọn dừa cao vút, vẫn khiến người ta rùng mình mỗi khi đi ngang.

Vì biết đâu, nếu lỡ ngẩng đầu nhìn lâu quá…

Sẽ thấy một gương mặt úp ngược từ trên cao xuống.

Nhìn mình.

Và chờ mình… trèo lên thay chỗ.

Ngoại tôi lúc còn sống, không bao giờ cho tôi hỏi về đêm ông Cả Vàng bị cho "thăng thiên".

Mỗi lần nhắc tới ông Cả Vàng, ngoại chỉ nói:
“Chuyện cũ rồi, đừng đào nữa.”

Nhưng...tôi thường về quê và thử đi ngang nhà cũ của ông, tôi chưa bao giờ thấy ổng, có lẽ tôi hiền lành, nên ổng tha chăng?

Cũng có thể Tư Lành say rượu nên trượt tay?

Cô Út Hạnh mất tích vì bỏ làng đi?

Đoạn dây thừng có thể do ai đó dựng chuyện?

Nhưng dù sao, chuyện hoang đường này một thời được lan truyền trong cái làng quê ngoại yêu dấu của tôi và nó đã trở thành một đặc sản dân gian.

HẾT
@người theo dõi

#Truyenma #Truyenkinhdi #Nambo #Ongcavang #Sonphu

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ngọc Thuận - Cũng Có Lúc "Nóng"!

Sốc với "trò" của Mai Quốc Doanh