OAN HỒN CỦA NGÂM SĨ - TRUYỆN MA SÀI GÒN

 


OAN HỒN CỦA NGÂM SĨ

Truyện ma của Lê Quang Thanh Tâm

Năm 1985, tôi cùng nhóm nhà báo, nhà thơ, nhạc sĩ ra Duyên Hải để sáng tác cho báo chí.
Duyên Hải khi đó khan hiếm nước ngọt, cuộc sống vô cùng đói khổ. Chúng tôi “ăn cơm nhà vác ngà voi”, ăn toàn bo bo, khoai mì, gạo lẫn thóc sạn mà vẫn bàn chuyện lớn, như thể đang ở hội trường Quốc hội.

Chuyện lớn nhất là mỗi ngày tôi ra biển, đứng dưới hàng dương, nhìn những xác người vượt biên từ phao số 0 ngoài khơi tấp vào bờ. Xác nào cũng trương phình, thối rữa, tởm lợm. Đặc biệt, theo một quy luật kỳ lạ: xác đàn ông luôn nằm sấp, còn xác đàn bà luôn nằm ngửa, như thể một minh chứng câm lặng cho âm dương đời người.

Ban đầu nhìn thấy thì sợ, bỏ bữa. Nhưng rồi nhìn riết cũng quen. Cảm xúc chai lì lúc nào không hay.

Một đêm nọ, rất khuya. Tôi đang ngủ trong mùng. Thằng Lâm - nhạc sĩ - nằm cạnh. Dũng - nhà báo - cũng đã say giấc. Không gian lặng như tờ.

Chợt tôi nghe tiếng khóc. Nhỏ, rấm rứt, tỉ tê như tiếng nỉ non ai oán. Rồi dần dần, tiếng khóc ấy trở nên bi thiết, xoáy vào tim như ai đó đang khóc đến tận đáy cõi lòng.

Tôi nhỏm dậy, nhìn quanh. Căn nhà gỗ tối om, mùi muối mặn xộc vào mũi. Bỗng đâu vẳng lại tiếng cú kêu. Lạnh sống lưng. Rồi một giọng ngâm thơ vang lên khe khẽ, ngân nga - rõ ràng là giọng Hà Nội xưa, lối ngâm cổ, tròn vành rõ chữ.

Tôi rùng mình.
Lén lén chui ra khỏi mùng, mò đến chiếc bàn nhỏ, tôi vặn to hơn ngọn đèn dầu. Tay run run cầm đèn bước ra hiên.

Trước mặt là biển - đen kịt. Xa xa phía Vũng Tàu, vài ánh đèn nhấp nháy của tàu đánh cá hiện ra như những đốm lửa ma trơi giữa đại dương. Gió rít liên hồi qua rặng dương, réo lên như tiếng ai than khóc dưới mồ sâu.

Tôi sợ quá, vội quay vào. Ngồi đốt thuốc, pha ấm trà rồi ngồi thừ người tới sáng, không sao ngủ lại được.

Sáng hôm sau, khi trời còn chưa sáng hẳn, tôi ra biển. Một nhóm dân và du kích đã tụ lại, chỉ trỏ vào vài xác chết mới trôi vào bờ. Có hai xác phụ nữ, nằm ngửa theo đúng “quy luật”.

Tôi đặc biệt chú ý đến một xác phụ nữ mặc áo bà ba, quần đen, trương phình, mặt không còn nhận dạng, nhưng trên cổ còn đeo sợi dây chuyền bạc có khắc hai chữ "T.K."

Tôi cúi xuống, định chạm tay vào sợi dây bạc. Tay chưa kịp chạm thì một luồng gió lạnh thoảng qua. Gáy tôi nổi gai ốc.
Tôi đứng chết trân. Trong đầu bật lên hình ảnh từ đêm qua: giọng ngâm thơ, hai chữ T.K...

T.K là gì? Thanh Khuê? Thúy Khanh? Hay... Thụy Kha?

Tôi khựng lại. Thụy Kha - một cái tên thân quen, một ngâm sĩ vang danh Tao Đàn trước năm 1975. Có lần tôi còn được nghe chị ngâm thơ qua băng cassette cũ - tiếng ngâm ấy thánh thót, cổ kính, buồn như nước mắt.

Thi thể người vô danh ấy được chôn tạm bên những kẻ xấu số khác, nơi triền cát hoang vu gần rặng dương. Tôi xin phép cắm một nhành cây khô làm dấu, nơi có cái xác mang sợi dây chuyền bạc khắc hai chữ "TK".

Tối hôm đó, khi trà đã nhạt, khói thuốc lảng bảng quanh hiên, tôi mới rụt rè kể lại những điều mình thấy đêm qua cho Lâm và Dũng nghe.

- Mày nói có tiếng ngâm thơ? - Lâm cau mày, đẩy nhẹ mắt kính lên sống mũi. - Mà là giọng Hà Nội xưa?
- Ừ. Không lẫn đi đâu được... Giống hệt giọng băng cũ chị Thụy Kha ngâm "Tống Biệt Hành" mà hồi đó tao với mày nghe hoài đó.
- Tao nổi da gà luôn rồi nè! - Dũng rít hơi thuốc dài, rùng mình. - Rồi cái xác đó... sợi dây chuyền đó... Mày nghĩ là chị ấy?
- Tao không chắc. Nhưng linh cảm mạnh lắm. Như có người... gọi tao vậy.
- Có khi nào... chỉ là ngẫu nhiên? - Lâm thở ra một làn khói mỏng, ánh mắt đăm đăm ra biển. - Nhưng nếu là chị Thụy Kha thật... thì đau lòng quá.
- Vậy giờ mày tính sao? - Dũng hỏi, giọng thấp hẳn xuống.
- Tao sẽ về Sài Gòn. Tìm người nhà chị. Phải cho họ biết. Chứ không thể để chị ấy trôi vào quên lãng như vậy...

Lâm im lặng, chỉ rót thêm cho tôi chén trà nguội. Dũng gật đầu nhẹ.

- Ừ. Về đi. Có gì cần thì tụi tao giúp. Nhưng mày nhớ đó... nếu đúng là chị, thì mày đang mang một phần nghiệp của người âm đó.
- Tao không sợ. Tao nợ một tiếng thơ. Nợ một người tài hoa không thể ra đi lặng lẽ như vậy...

Ngoài kia, sóng lại vỗ đều. Nhưng trong lòng tôi, có gì đó đang cuộn lên dữ dội.

---

Dạo ấy về Sài Gòn rất khó khăn, cuối tuần mới có tàu về.
Từ hôm đó, tôi không sao ngủ ngon. Giấc chập chờn, lúc nào cũng ám ảnh hình ảnh người đàn bà, giọng ngâm thơ, sợi dây chuyền T.K, hai chữ Thụy Kha - một linh cảm vừa lạ vừa quen như mách bảo tôi phải tìm hiểu, phải giúp người phụ nữ đó được yên mồ, yên mã bên người thân.

Cuối tuần, tôi quay về Sài Gòn. Việc đầu tiên là tìm gặp giới văn nghệ sĩ, dò hỏi về gia đình Thụy Kha. Trái tim tôi trĩu xuống khi nghe tin có người cho biết: Thụy Kha đã đi vượt biên từ mấy tháng trước, đến giờ bặt vô âm tín.

Tôi lặng lẽ tìm đến nhà người con trai của chị - cháu Tâm - ở đường Dương Công Trừng, Bình Thạnh cũ. Tôi kể lại cái xác, cái dây chuyền bạc.
Tâm im lặng nghe, rồi bật khóc. Tiếng khóc ấy chính là lời xác nhận.

Thụy Kha - người đàn bà xinh đẹp, tài hoa, ngâm sĩ một thời của giới tao nhân mặc khách - đã chọn cách ra đi không kèn không trống, vĩnh viễn nằm lại nơi biển mặn.

Sau năm 1975, Thụy Kha không còn trình diễn nữa. Chị sống âm thầm, thỉnh thoảng ngâm thơ trong các buổi lễ chùa hay tại nhà riêng bạn hữu. Người ta nói chị không chịu được sự thay đổi quá nhanh của thời cuộc. Chị chọn cách sống hoài niệm, cho đến lúc quyết định vượt biên cùng hai mươi người.

Trong số đó, chỉ vài người đến được trại. Còn những bước chân như của chị, mãi mãi ngừng lại giữa đại dương, giữa rừng hoang, bên bụi tre rậm rạp, hay bên khe núi nào đó không tên...

Tôi về lại Duyên Hải. Báo tin cho nhóm bạn cũ. Đêm đó, chúng tôi tụ họp lại, ngồi với nhau nhắc về Tao Đàn, về những giọng ngâm vàng son năm xưa. Ngoài Thụy Kha, còn có Hồ Điệp, Giáng Hương, Hoàng Oanh... Bên nam là Tô Kiều Ngân, Quách Đàm, Hoàng Thư... Những cái tên vang bóng, như âm vang từ cõi khác vọng về.

Tôi quay đầu, lặng lẽ nhìn rặng núi Vũng Tàu tím thẫm ở cuối chân trời để giấu đi giọt nước mắt vừa lăn dài.

Đêm hôm đó, tôi mở lại cuốn băng cũ có tiếng Thụy Kha ngâm bài "Gởi Người Dưới Mộ" - một bài thơ buồn đến rợn người.
Khi tiếng ngâm vừa dứt, bỗng một cánh bướm trắng đơn độc bay vào phòng. Nó bay lượn quanh ánh đèn dầu, rồi nhẹ nhàng đáp xuống phím ghi-ta, đậu yên rất lâu.

Cả nhóm nín lặng. Không ai nói một lời.
Tôi giơ tay ra. Cánh bướm lại bay tới, đậu vào lòng bàn tay tôi - mềm mại, yên bình, như hơi ấm từ cõi vô hình.

Phải chăng, chị đã về?
Phải chăng, Thụy Kha cảm động trước tấm lòng tri kỷ tri âm, mà quay về báo mộng?

Ngoài kia, tiếng sóng vỗ vào bờ như tiếng ngâm thơ vọng lại từ cõi xa xăm...

---

HẾT

#Truyenma #Ngamsi #Oanhonngamsi #Kinhdi
@nêu bật

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ngọc Thuận - Cũng Có Lúc "Nóng"!

Sốc với "trò" của Mai Quốc Doanh