NGÔI NHÀ MA ÁM - TRUYỆN MA CỦA LÊ QUANG THANH TÂM



NGÔI NHÀ MA ÁM


(Truyện ma đô thị Sài Gòn)

Chúng tôi - gồm tôi, Hưng và Quân - tìm đến một căn biệt thự cổ nằm trên đường Nguyễn Hữu Cảnh. Thoạt nhìn, nó giống một ngôi nhà hoang sắp sụp đổ hơn là biệt thự. Thế nhưng suốt nhiều tháng qua, các cấp chính quyền, viện nghiên cứu và nhiều đơn vị liên quan vẫn loay hoay tìm phương án xử lý. Bởi theo những ghi chép còn sót lại, căn nhà này đã tồn tại hơn một thế kỷ, gắn liền với biết bao câu chuyện ly kỳ, rùng rợn.

Căn biệt thự tọa lạc tại địa chỉ A17/1, đường Phú Mỹ, phường 22, quận Bình Thạnh - nay là phường Thạnh Mỹ Tây. Nằm ngay ngã ba của hai con hẻm nhỏ, căn nhà rất khó tìm. Dù địa chỉ ghi là đường Phú Mỹ, nhưng muốn đến nơi, phải vòng vào từ đường Nguyễn Hữu Cảnh hoặc Ngô Tất Tố.

Trước mắt chúng tôi là một ngôi nhà cấp bốn hoang tàn, phủ đầy rêu phong. Bên ngoài, vài tấm tôn được dựng tạm làm hàng rào. Tường gạch loang lổ, nhiều chỗ nứt toác, gạch mục nát. Các cửa ra vào đều khóa kín, dây leo phủ đầy khung cửa. Chiếc đồng hồ điện vẫn còn treo trên tường, nhưng đã bị che khuất bởi lớp dây leo. Ở một góc tường, tấm biển đỏ in dòng chữ:

“Cảnh báo: Công trình có nguy cơ sập đổ.”

---

Ngược dòng thời gian, vào những năm 1910, căn biệt thự bắt đầu được khởi công xây dựng. Ban đầu, mọi việc diễn ra bình thường, không có gì khác lạ. Nhưng khi công trình bước vào giai đoạn hoàn thiện - tô tường, dựng khung - thì một đêm nọ, có người thợ hồ vì nhà xa nên xin ngủ lại. Và đêm đó, chuyện lạ đã xảy ra.

Sáng hôm sau, người ta phát hiện ông chết trong tư thế kỳ dị, ngay giữa căn nhà đang xây dở. Nhóm thợ hốt hoảng báo cho gia chủ và trình báo nhà làng.

Vì người thân của nạn nhân ở tận Biên Hòa, nhóm thợ phải mua tạm một chiếc hòm để đặt xác, chờ gia đình tới nhận.

Hai hôm sau, con trai ông từ Biên Hòa tìm đến. Trời đã nhá nhem, anh quyết định ngủ lại một đêm bên quan tài cha, định sáng hôm sau thuê ghe bầu chở cha về quê.

Nhưng lạ thay, sáng hôm sau, người ta phát hiện anh cũng đã chết, ngay bên cạnh xác cha mình.

---

Người ta kể rằng nơi đây từng là ngôi nhà của một vợ chồng giàu có, người gốc Minh Hương, họ Lý. Người chồng tên Tài. Không rõ vì sao, một đêm nọ, vợ ông đã treo cổ tự vẫn ngay trong căn biệt thự, để lại đứa con trai nhỏ.

Quá đau buồn, ông Lý Tài dắt con trai rời đi biệt tích, bỏ lại căn nhà hoang lạnh suốt nhiều năm.

Về sau, người con trai ấy - tên là Lý Nhân, dân gian quen gọi là cậu Hai Nhân - đã trở thành một nhà buôn có tiếng ở Sài Gòn. Cậu quyết định đập bỏ ngôi nhà chữ đinh cũ kỹ để xây lại thành biệt thự kiểu Tây sang trọng.

Sau cái chết kỳ lạ của hai cha con người thợ hồ, Lý Nhân mời thầy bùa Lỗ Ban và rước cả thầy cúng về làm lễ giải trừ, cầu siêu, rồi mới dám tiếp tục xây cất.

Không những thế, cậu Hai còn cho dựng một ngôi miếu nhỏ ngay dưới gốc cây đa đầu thôn để cúng tế những cô hồn chết oan.

Dù căn biệt thự đã hoàn thành, người ta vẫn đồn rằng hồn ma người mẹ vẫn lẩn khuất đâu đó trong những gian phòng lạnh ngắt, khiến ai đi ngang qua vào ban đêm cũng phải rợn sống lưng.

---

Cậu Hai Nhân ít khi ở lại nơi đó. Ông sinh sống ở dãy nhà phố gần chợ Bến Thành cho tiện việc buôn bán, còn căn biệt thự thì giao cho người vợ nhỏ - cô đào nổi tiếng Thị Hai - trông nom.

Thị Hai vốn là cô đào hát có tiếng vang dội khắp vùng. Từ ngày lấy chồng giàu, cô bỏ nghề, nhưng thỉnh thoảng vẫn nhớ sân khấu, nhớ tiếng đờn tiếng ca. Mỗi khi đến giỗ chạp hay lễ Tết, cậu Hai Nhân lại tổ chức đờn ca tài tử để Thị Hai đỡ nhớ nghề. Mỗi lần cô cất tiếng hát bài Dạ cổ hoài lang, ai nghe cũng phải rơi nước mắt - giọng cô buồn man mác, như mang nặng một nỗi sầu thiên cổ.

Người dân xung quanh kể rằng, mỗi đêm họ vẫn nghe tiếng Thị Hai ngân nga vài điệu, văng vẳng vang lên từ trong biệt thự.

Thị Hai vốn xinh đẹp lạ thường. Mỗi lần ra chợ Thị Nghè, ai cũng phải ngoái nhìn. Nét đẹp của cô vừa đa tình vừa bí ẩn, khiến trai tráng không khỏi ngẩn ngơ. Cô thường mặc áo dài, tóc búi cao, đeo kiềng vàng, cài trâm ngọc; đi đâu cũng có con tớ gái theo hầu, dáng dấp y hệt một quý bà.

Tết Nguyên đán năm ấy, cậu Hai Nhân cho người vào làng hoa Phú Mỹ mua đủ loại kỳ hoa dị thảo, trưng bày khắp nơi; pháo nổ tưng bừng, đờn ca hát xướng suốt mấy đêm liền. Dân trong vùng ai cũng khoái, vì có dịp vui hiếm hoi.

Mùng Năm Tết, người ta phát hiện xác Thị Hai trong phòng ngủ, với dấu hiệu bị xâm hại. Hương chức - hội tề mở cuộc điều tra kéo dài, nhưng vẫn không tìm ra thủ phạm. Con tớ gái vẫn còn sống, chỉ nói rằng đêm đó ngủ say, chẳng hay biết gì.

Từ đó, ngôi nhà càng thêm lạnh lẽo. Hai người phụ nữ, hai người đàn ông cùng chết trong cùng một căn biệt thự - ai còn dám ở nữa. Cậu Hai Nhân buồn bã, ít khi quay về. Toàn bộ việc canh giữ, quét dọn và cúng tế trong nhà cùng ngôi miếu đều giao cho một lão già câm điếc trông coi.

Kỳ lạ thay, từ ngày có lão già ấy, hồn ma mới chịu yên, không còn quấy phá.

---

Ngôi miếu ấy, khi người ta làm đường Nguyễn Hữu Cảnh để xây cầu vượt Thủ Thiêm, đã bị phá bỏ, nay mất dấu. Còn ngôi nhà cổ vẫn nằm đó: hoang phế, lạnh lẽo và âm u.

---

Gió thổi lồng lộng qua lớp tôn rách nát, phát ra âm thanh rin rít như tiếng ai thở dài. Chúng tôi quay lại căn biệt thự lần thứ hai, lần này không chỉ để quay hình, mà để ở lại qua đêm.

Quân có phần do dự:

“Hay hỏi kỹ lại mấy người lớn tuổi quanh đây trước khi vào?”

Tôi cười, hơi liều:

“Cứ vào đi, rồi tính sau.”

Người dân quanh đó cố cản. Bác Tư bán nước đầu hẻm run run cảnh báo:

“Tụi con muốn quay gì thì quay ban ngày thôi. Đêm đến, ngôi nhà đó… không dành cho người sống.”

Hưng lại càng háo hức. Nó muốn biết cảm giác ngủ cạnh một hồn ma - nếu có thật - sẽ ra sao.

Sự tò mò lấn át nỗi sợ. Một phần trong chúng tôi tin rằng cái chết của bà Thị Hai và hai cha con người thợ hồ vẫn còn điều gì chưa được hé lộ.

---

0 giờ 13 phút.

Cả nhóm lặng lẽ đi quanh biệt thự. Từng bước chân trên sàn gỗ mục phát ra tiếng kẽo kẹt. Từ phía sau nhà, vọng lên tiếng đàn kìm buồn bã, khiến tim chúng tôi thắt lại.

Hưng giật mình chạy ra sau, tưởng ai mở loa trêu. Nhưng chỉ thấy bức tường đổ nát, chiếc ghế gỗ gãy chân xoay nghiêng trong gió. Không một bóng người.

Rồi… tiếng gió rít qua khe tôn hòa với điệu ca đứt đoạn, ngân nga trong không gian lạnh lẽo:

“Thuyền ai xuôi bến vắng…
Bỏ em lẻ bóng… bên giàn thiên lý xưa…”

Cả nhóm nổi da gà. Điều kỳ lạ là giọng hát ấy... hoàn toàn không thu vào micro.

Chúng tôi run run bước vào phòng khách. Giữa không gian đặc quánh bụi và mạng nhện, một bức chân dung của đào Thị Hai hiện ra lờ mờ, phủ đầy dấu vết thời gian.

Chúng tôi vòng ra sân sau.
Bất chợt, tiếng chim heo vang lên xé toạc màn đêm, khiến cả nhóm lạnh sống lưng.

Ngẩng lên cửa sổ tầng hai - nơi đó, một vệt trắng mờ thấp thoáng lướt qua khung kính vỡ. Suốt đêm, chúng tôi tin rằng đó là bà Thị Hai, vẫn còn vương vấn giữa hai thế giới.

Bên trong, căn nhà đặc quánh mùi ẩm mốc. Dấu chân ướt in trên sàn khiến tim chúng tôi lạnh đi.

Chúng tôi lần mò lên cầu thang. Tại hành lang tầng hai - nơi người ta từng phát hiện xác đào Thị Hai năm xưa - tôi thấy một vết lõm nhỏ dưới lớp ván mục. Gỡ ra, chúng tôi phát hiện một chiếc hộp gỗ cũ kỹ.

Trong đó là mảnh khăn voan rách, một lọn tóc dài đã khô, và một mảnh giấy ố vàng, chữ viết tay nguệch ngoạc:

“Tôi không chết vì yêu.
Tôi chết vì biết quá nhiều.
Người ta không cho tôi sống… để đứa trẻ được sinh ra.”

Câu chữ ấy khiến chúng tôi chết lặng.

Suốt đêm, những tiếng động lạ, mùi ẩm mốc và bóng trắng vẫn quẩn quanh, nhưng không ai dám khẳng định mình đã thấy rõ khuôn mặt nào.

Đến gần sáng, Hưng bắt đầu mơ. Trong mơ, một người phụ nữ mặc áo dài trắng đứng bên sông. Bà không hát như Thị Hai, bà chỉ khóc. Khuôn mặt khác hẳn bức hình treo trên tường. Trang phục kiểu Minh Hương, nét lai Hoa rõ rệt.

Hưng choàng tỉnh, mồ hôi tuôn như tắm. Có phải… đó là mẹ của cậu Hai Nhân?

Không khí như đông cứng lại. Gió vẫn rít qua mái tôn. Một tiếng thở dài xa xăm vọng về từ quá khứ. Chúng tôi im bặt. Cảm giác rùng rợn chạy dọc sống lưng, như thể chính ngôi nhà đang chứng kiến khoảnh khắc hé lộ bí mật kinh hoàng cuối cùng.

Ba chúng tôi không dám ngủ nữa, chỉ ngồi cạnh nhau hút thuốc, chờ trời sáng.

---

Sáng hôm sau, chúng tôi đem chiếc hộp đến gặp một nhà ngoại cảm kiêm sử gia, chuyên nghiên cứu nhà cổ Sài Gòn. Ông giám định và xác nhận:

“Chiếc hộp thuộc dòng đồ quý của giới giàu có vùng Gia Định đầu thế kỷ XX.
Mảnh khăn là khăn trầu cưới.
Còn dòng chữ… có thể được viết ngay trước khi tự tử, hoặc bị ép viết để dựng hiện trường giả.”

Ông đưa tay vuốt nhẹ lại từng món đồ trong chiếc hộp, ánh mắt lim dim như lần về ký ức xa xăm. Miệng ông lẩm bẩm điều gì đó nghe không rõ. Một lúc sau, ông mở mắt, giọng trầm xuống, nét mặt đăm chiêu:

“Người phụ nữ ấy không tự tử... mà bị buộc phải im lặng, vĩnh viễn.
Có lẽ... vì bà đang mang thai một đứa trẻ không được phép chào đời.”

Chúng tôi tạm biệt ông rồi rời đi, mang theo chiếc hộp như một chứng tích cuối cùng - lời trăn trối oan khuất, đồng thời cũng là dấu hiệu cho thấy những bí mật vẫn đang chờ một ai đó khai mở.

Câu chuyện dường như... chưa kết thúc.

---

HẾT.

Ghi chú:
Truyện được truyền miệng lại qua nhiều đời ở phường Thạnh Mỹ Tây.
Thật hư khó nói, chỉ biết rằng đến nay, người ta vẫn rỉ tai nhau mỗi khi đêm xuống…

@người theo dõi

#Ma #Truyenma #Saigon #Ngoinhamaam

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ngọc Thuận - Cũng Có Lúc "Nóng"!

Sốc với "trò" của Mai Quốc Doanh