HỒN MA CÔ GÁI TRẺ - TRUYỆN MA CỦA LÊ QUANG THANH TÂM

 


HỒN MA CÔ GÁI TRẺ


(Truyện ma)

Những ai mê cờ bạc, ưa phiêu lưu, bất chấp luật pháp mà vượt biên ban đêm qua Bavet (Campuchia) để đánh bài, đều rất sợ cây cầu đá, nơi giáp ranh giữa cánh đồng phía Việt Nam và vùng đất hoang hóa bên kia biên giới.

Người ta đồn, vào những đêm trăng tròn, ở đó có bóng dáng người con gái xõa tóc, áo trắng bay phất phơ trong gió lộng. Cũng có khi cô đứng lặng bên mép cầu, gió lùa qua tóc nghe như tiếng răng rít trong đêm, tiếng áo phất nhẹ như tiếng người thở dài. Trong không gian lạnh ngắt, đôi mắt cô rực lửa. Người ta không biết là lửa oán hờn hay lửa căm thù cuộc đời. Chỉ có cô mới biết.

Cô gái ấy tên Thắm, một cái tên nghe rất Việt Nam. Nhưng cô Thắm này không phải “cô Thắm về làng”, không có đám cưới, không có tiếng cười, mà là một cô gái bị lừa sang đất khách làm “việc nhẹ lương cao”, rồi bị giết chết tức tưởi. Oan hồn không siêu thoát, lạnh lẽo nơi xứ người, vất vưởng không tổ quốc. Đêm đêm cô mò về phía biên giới, khóc than, mong rửa hận, mong cảnh báo những ai trót dại nhẹ dạ, cả tin, lạc đường lưu lạc nơi đất khách quê người.

Hồi còn sống, nhà Thắm nghèo lắm. Cha bệnh nằm liệt, mẹ bán vé số, sống ngày qua ngày. Nhưng Thắm càng lớn càng đẹp, da trắng, tóc dài, ánh mắt hiền mà buồn. Ai thấy cũng khen:
– Con nhỏ này đẹp quá, lấy chồng Đài Loan đi, giúp cha má, cho đời bớt khổ...

Thắm chỉ cười. Nụ cười của cô lúc nào cũng lẫn buồn. Cô tự nhủ: “Mình sẽ kiếm tiền lo cho cha má. Hà cớ gì phải lấy chồng Đài Loan?”

Rồi một ngày nọ, như duyên định mệnh. Qua Facebook, Thắm quen một anh trai Sài Gòn phong độ, ăn nói ngọt như đường phèn. Anh tên Hùng – tự xưng là “tổng tài” của một công ty gì đó nghe oách lắm. Ảnh đăng hình đi xe hơi, đeo đồng hồ xịn, nói chuyện lại nhẹ nhàng, chững chạc.

Ban đầu Thắm cảnh giác, nghĩ bụng: “Người sang vậy sao để ý tới mình?” Nhưng Hùng tán tỉnh kiên trì, nhắn tin mỗi ngày, hỏi han từng bữa ăn, từng giấc ngủ. Anh cư xử đàng hoàng, nói năng có duyên, lại ga lăng.
Mưa lâu thấm đất. Cuối cùng, Thắm xiêu lòng.

Hùng rủ Thắm lên Sài Gòn “vừa làm vừa học nghề làm đẹp”, hứa sẽ thuê nhà riêng, lo hết cho cô. Cha mẹ Thắm ban đầu lo, nhưng thấy Hùng nói chuyện lễ phép, tưởng là người tử tế, nên cũng xuôi.

Những ngày đầu, đúng là Hùng cư xử đàng hoàng thiệt. Anh săn đón, chở đi ăn, mua quần áo, nói lời thương yêu. Thắm nghĩ, chắc trời thương, cho cô gặp được người tốt.

Cho tới một đêm mưa mùa hạ…
Mưa đổ trắng trời, sấm rền đì đùng. Căn phòng trọ chập chờn ánh điện vàng. Thắm nghe tim đập mạnh khi Hùng lại gần. Cô không biết đêm đó sẽ thay đổi đời mình mãi mãi.

Sau đêm ấy, Hùng bắt đầu lạ. Hắn ít nói, hay cầm điện thoại, nhiều khi nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu. Rồi trong một chuyến đi chùa Bà (Tây Ninh), Hùng đưa cho Thắm chai nước suối, nói uống cho mát.

Thắm uống xong… thấy choáng váng, rồi chìm vào giấc ngủ sâu như rơi xuống vực.

Khi tỉnh dậy, không còn Sài Gòn, không còn tiếng xe, không còn Hùng gọi “em yêu”. Chỉ có một căn phòng lạ, tường sơn cũ mèm, cửa sắt bị khóa ngoài. Ngoài kia, tiếng người nói líu ríu, lạ giọng. Bên ngoài cửa sổ là ánh nắng gắt và những tấm biển chữ lạ ngoằn ngoèo.

Một người phụ nữ mặt lạnh như tiền bước vào, quăng cho cô bộ đồ bó sát, nói như ra lệnh:
– Mặc vô, ra tiếp khách.

Thắm sững sờ. Cô hét lên, hỏi Hùng đâu, hỏi đây là đâu. Người phụ nữ kia cười khẩy:
– Còn hỏi hả? Qua Bavet rồi. Mày được người yêu bán qua đây đó con!

Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng Thắm. Tai ù đi, tim như ngừng đập.

Cô hiểu rồi.
Mình đã bị Hùng lừa, mang đi bán.

---

Không đồng ý tiếp khách, Thắm bị đánh đập rồi bị nhốt trong căn phòng nhỏ. Căn phòng có bức tường ẩm thấp, ánh đèn vàng leo lét như ngọn lửa sắp tàn. Mỗi đêm, ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân nặng nề, tiếng cửa sắt kéo két… két…, rồi tiếng đàn ông cười hô hố xen lẫn giọng con gái khóc nấc.

Thắm gào khóc, đập cửa, la đến khản cổ. Không ai đáp. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa, mang theo hơi ẩm tanh của rượu và thuốc lá. Cô nằm co ro, nước mắt chảy ướt gối, người run cầm cập.

Ngày qua ngày, cô bị ép phải tiếp khách. Cô vùng vẫy, chống cự, bị đánh, bị chửi, bị nhốt lại không cơm nước. Mỗi lần tỉnh dậy, vết bầm mới lại chồng lên vết bầm cũ.

Trong gương, khuôn mặt cô dần gầy rộc, đôi mắt trũng sâu. Nhưng trong ánh nhìn ấy vẫn còn một đốm lửa – đốm lửa của người chưa chịu khuất phục.

Một đêm, trời mưa như trút. Tiếng mưa gõ lộp bộp trên mái tôn. Bên ngoài, sấm lóe, soi căn phòng thành một khoảng trắng nhợt nhạt. Thắm ngồi dậy, cắn răng xé tấm chăn, bện lại thành dây. Cô run rẩy buộc vào khung cửa sắt.

Gió luồn qua khe, lạnh buốt sống lưng. Cô khẽ thì thầm:
– Má ơi… con về…

Rồi cô leo qua khung cửa, định tụt xuống đất. Dây kéo căng… nghe rắc! một tiếng nhỏ xé lòng.

Dây đứt.

Thân cô rơi xuống, đập mạnh xuống nền xi măng lạnh. Một âm thanh trầm đục vang lên rồi im bặt. Chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp đều đều như khóc tiễn đưa.

Bọn chủ người Trung Quốc thấy phiền phức, sợ công an điều tra, nên nửa đêm thuê người Campuchia đem xác Thắm đi vùi ở cánh đồng hoang gần cây cầu đá. Đêm ấy, gió thổi ào ào, cánh đồng hun hút, trăng bị mây che kín, chỉ còn ánh đèn pin loang loáng quét qua mặt đất.

Người đàn ông cầm xẻng run tay khi đào. Hắn nói khẽ:
– Mày… mày làm gì mà mắt còn mở trừng vậy trời…

Thắm nằm đó, tóc rối bết vào máu, hai mắt vẫn mở, trợn trừng nhìn lên trời. Hắn vội vàng lấp đất, mùi bùn và máu tanh xộc lên, hòa vào hơi lạnh đêm biên giới.

Từ đó, người ta nói, mỗi khi gió thổi qua cầu đá, đều nghe tiếng khóc nức nở lẫn trong tiếng gió. Có người còn nghe rõ tiếng con gái gọi khẽ:
– Má ơi… con lạnh…

---

Đêm ấy, Phú, người chạy xe chở khách vượt biên, đang ngồi cà phê ở ấp biên giới thì có một thanh niên tới hỏi:
– Anh, chở tui qua Bavet, ngay casino Mộc Bài đó.

Phú liếc nhìn đồng hồ, gần 1 giờ sáng. Anh nhăn mặt:
– Giờ này là “giờ linh”, ai đi, trời?

Thằng thanh niên cười cười, rút trong túi ra cọc tiền:
– Mười triệu. Anh đi hông?

Tiền nhiều quá, Phú chần chừ, rồi gật đầu:
– Tiền đưa trước. Tao chỉ đưa qua, không đợi, không chở về nghen.

Cả hai lên xe. Đêm đó tối đen như mực. Không trăng, không sao, chỉ có tiếng máy xe nổ phành phạch và tiếng dế kêu ran từ ruộng trồng thanh long hai bên. Đường đất gập ghềnh, gió thổi rít qua tai nghe vu… vu…, lạnh sống lưng.

Đi xa khỏi những ruộng thanh long, đến những khu trồng bắp, rồi đất trống, đó là biểu hiện gần sang biên giới.

Khi xe ra tới giữa cầu đá, Phú thắng gấp.
Phía trước, ngay mép cầu, có một bóng người đứng quay lưng lại. Tóc dài, áo trắng bay bay, không động đậy.

Không khí như đông cứng lại. Tiếng máy xe nghẹt thở, gió ngừng thổi, chỉ còn tiếng tim Phú đập thình thịch trong ngực.

Người thanh niên khẽ hỏi, giọng run run:
– Ai… ai đứng đó vậy anh?

Phú nuốt nước miếng, cố cười:
– Chắc gái… đứng đón xe…

Nhưng trong bụng, anh lạnh toát. Giữa ranh giới Việt - Cam, nửa đêm ai mà dám đứng đó?

Xe vừa lướt ngang… người con gái ấy từ từ quay mặt lại.

Phú và người thanh niên như chết đứng. Mặt cô trắng bệch như vôi, đôi mắt đỏ rực như hai cục than, nước mắt đỏ như máu chảy dài xuống má. Cô cất tiếng khàn khàn, gió cuốn đi nghe như tiếng than:
– Anh ơi… cho em về nhà với… em lạnh lắm…

Phú đạp ga mạnh tới mức gần gãy chân. Xe lao vọt đi, bánh sau trượt cát, suýt té. Gió thốc ngược, mang theo mùi tanh như sắt gỉ.

Người thanh niên hét lên, giọng vỡ ra:
– Anh ơi… nó bay sau lưng mình nè!!!

Phú không dám quay đầu. Trong gương chiếu hậu, anh chỉ thấy lờ mờ một bóng trắng, tóc dài phủ kín mặt, đầu gục xuống.

Xe chạy đến đoạn có ánh đèn, bóng ấy biến mất.

Phú buông xe, ngồi bệt xuống đất, mồ hôi lạnh toát. Anh thanh niên thì run như cầy sấy, lắp bắp:
– Em… em thề… em không chơi bài nữa… tha cho em…

Từ đêm đó, Phú bỏ nghề. Không bao giờ dám bén mảng lại cây cầu đá nữa.

---

Dân vùng biên đồn rằng:
Ai gặp cô Thắm, là người ấy từng phạm tội với phụ nữ.
Cô không hiện để hù.
Cô hiện để nhắc:

"Đừng giết tương lai của một người con gái… chỉ vì tiền."

---

Từ đó, khu cầu đá lạnh ngắt. Đêm đêm, gió lùa qua ruộng, nghe như tiếng ai rên rỉ trong gió, lúc gần, lúc xa. Mỗi khi trăng vừa lên khỏi đồng, ánh bạc hắt xuống mặt nước, người ta thấy bóng trắng thoáng qua mép cầu, mái tóc dài lòa xòa phủ mặt, rồi tan vào sương.

Dân vượt biên đồn thổi, chẳng ai dám bén mảng lại khu đó.
Mấy tay chuyên đưa người vượt biên ế khách, đem hương hoa, trà bánh ra cúng, lầm rầm xin Thắm tha, xin được làm ăn lại.
Nhưng… Thắm vẫn hiện về.

Cho đến một ngày…

Một cô bé 16 tuổi, xinh xắn, trong trẻo như giọt sương mai, bỗng nói với ba mẹ:
– Ta là Thắm… chết oan… hãy theo ta đến nơi chôn cất.

Lúc đầu, cha mẹ tưởng con giỡn. Nhưng rồi cô bé bỗng im bặt, mắt đục dần như lớp khói mờ, miệng lẩm bẩm không dứt:
– Ta lạnh lắm… Ta muốn về nhà…

Ba ngày trôi qua, mặt cô bé vẫn xanh rờn như người mất máu, da nổi gân xanh. Đêm đến, cô run rẩy, khóc không ra tiếng, có khi tự bật ra giọng khác hẳn, khàn đặc, nghẹn ngào:
– Đừng bắt tao tiếp nữa… Tao không muốn… Tao đau…

Giọng đó không phải giọng con gái 16 tuổi. Nó là giọng người đàn bà từng nếm mùi đòn roi, từng khóc cạn nước mắt nơi đất khách.

Cả nhà hoảng hồn. Họ báo xã. Lúc đầu ai cũng nghĩ là chuyện mê tín. Nhưng rồi thấy con bé càng ngày càng yếu, cứ đêm xuống là co giật, đôi mắt đỏ rực nhìn trân trân ra cửa.

Một đoàn người quyết định đi theo lời cô chỉ.
Buổi trưa hôm ấy, nắng gắt như đổ lửa. Mặt đường nóng hầm hập, hơi đất bốc lên hôi khét. Thế mà cô bé vẫn đi, chân không cháy, mắt nhìn thẳng, như bị ai dắt.

Đến cây cầu đá. Cô dừng lại, chỉ tay về phía gò đất bên trái, giọng khàn đi:
– Dưới đó… đào lên… ta ở đó.

Không khí như đặc quánh lại. Đất trời bỗng im phăng phắc. Không một con chim kêu. Không một ngọn gió lay.

Công an hai nước phối hợp. Vừa xúc đến lớp đất thứ ba, mùi hôi xộc lên nồng nặc, lạnh sống lưng – mùi của xác người trộn với bùn và máu khô.

Một tiếng hét xé toạc không gian:
– Trời đất ơi… đầu người kìa!!!

Mọi người ùa tới, rồi lùi ngay ra. Tóc đen còn nguyên, lòa xòa che nửa mặt. Phần môi tím ngắt, hai mắt trợn trắng dã, tròng mắt mờ đục nhưng ánh lên như còn oán hận. Răng nghiến chặt, như cố hét điều gì trước khi lìa đời.

Có người trong đoàn bật khóc. Cô bé kia bỗng run lên bần bật rồi ngã quỵ, miệng rên khẽ:
– Về được rồi… về được rồi… má ơi… con về…

Khi xác được mang lên xe, trời đột nhiên tối sầm dù mới quá trưa. Mây đen kéo ngang, gió rít từng cơn qua cây cầu đá, lạnh buốt đến tận xương. Có người đi phía sau nghe rõ mồn một tiếng thở sát bên tai – ẩm, dài, như hơi người đã chết lâu năm.
Ngó lại… không ai.

Kết quả giám định ADN xác định:

Nguyễn Thị Thắm – quê Tiền Giang.
Con ông Nguyễn Văn Tám, bà Huỳnh Thị Có.

Đoàn xe khởi hành về quê. Nhưng dọc đường, xe chết máy ba lần. Mỗi lần tài xế xuống sửa, giữa ruộng lúa lại vang lên tiếng cười con gái – nhẹ, ngân dài, như gió thổi qua tấm lụa ướt.

---

Cả vùng biên rộ tin:
Cô Thắm đã được tìm thấy.
Nhưng hồn cô… vẫn chưa yên.

Người ta mời thầy tụng về lập đàn chay siêu độ. Đêm cúng, trời không gió mà đèn cầy cứ chập chờn, nhang thì cháy lửa đỏ rực, khi cao khi thấp như có người đứng sát thổi vào. Mỗi khi thầy tụng đến câu “siêu sinh tịnh độ”, ai cũng nghe trong gió có tiếng con gái nấc khẽ.

Dân vùng biên kể, sau lễ đó, nhiều đêm không trăng, vẫn thấy bóng trắng ngồi trên thành cầu, tóc buông phủ mặt, mắt nhìn về phía bên kia biên giới. Có người đi ngang nghe giọng nói khe khẽ, như lời ru con, mà buồn đến thắt ruột:

“Quay về đi… Đừng đi…”

Người già bảo, đó là Thắm – hồn con gái trẻ chết oan, giờ hóa thành ánh sao dẫn lối, cảnh báo kẻ ham tiền, dại dột vượt biên.

Bởi bên xứ người…
chỉ có máu và nước mắt,
chẳng bao giờ có gấm và hoa.

---

HẾT

@người theo dõi

#Truyenngan #Truyenma #Truyenkinhdi #Honmacogaitre #Campuchia #Ta6yninh #Cauda #Bavet #Casino

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ngọc Thuận - Cũng Có Lúc "Nóng"!

Sốc với "trò" của Mai Quốc Doanh