GIÓ LÙA QUA MÁI TRƯỜNG ĐÁ XÁM - TRUYỆN ĐAM MỸ

 


GIÓ LÙA QUA MÁI TRƯỜNG ĐÁ XÁM


Truyện ngắn của tác giả Lê Quang Thanh Tâm

Ngôi trường chênh vênh trên triền núi cao, quanh năm mây phủ trắng như khăn tang của trời. Mỗi sớm, sương từ khe đá bò ra, bảng lảng như khói bếp lam chiều, khiến con đường đá vụn dẫn vào trường mờ ảo, nửa thực nửa mơ. Ở nơi heo hút ấy, thầy Tuấn đã lặng lẽ gắn bó gần mười năm: một mình.

Mùa đông trên núi buốt giá. Sương lạnh ngấm dần vào da thịt, mang theo cả cái tê tái của cô đơn. Tuấn, người đàn ông hơn bốn mươi, dáng gầy, đôi mắt lúc nào cũng man mác như giữ lại một chuyện đã lỡ. Thầy dạy văn - thứ văn chương mềm mại, sâu lắng - nhưng đời thì chưa bao giờ dịu dàng với thầy.

Người ta chỉ biết Tuấn như thế: lặng lẽ, cô độc, chẳng rời khỏi núi. Như thể thầy đang âm thầm trốn chạy điều gì đó dưới xuôi, chọn ở lại để chôn một phần đời mình trong gió sương.

---

Mùa đông năm ấy, trường đón một giáo viên mới.

Huy, trẻ hơn Tuấn gần chục tuổi, từ thành phố lên theo diện tình nguyện. Ngày đầu, anh xách ba lô, quần xắn cao vì vừa lội suối, áo ướt sũng một bên, tay ôm cây đàn ghi-ta cũ. Tuấn vừa bước ra khỏi lớp thì bắt gặp ánh mắt ấy. Khoảnh khắc đó, gió bỗng như ngừng thổi, sương cũng khựng lại trên mái trường đá xám.

Ánh mắt Huy sáng trong, ấm áp như đốm lửa nhỏ cháy lên giữa mùa đông miền núi.

---

Căn phòng tập thể ọp ẹp là nơi hai thầy chung sống. Đêm vùng cao lạnh tê dại. Thường khi, họ ngồi bên bếp củi, uống trà, nghe gió hú qua vách gỗ. Xa xa, có lúc vọng về tiếng chó tru từ bản dưới hoặc tiếng cồng chiêng rơi lạc lõng giữa đêm dài. Huy lại cầm đàn, ngân nga khúc ca cũ.

Một chiều, mây giăng ngang mái nhà. Huy ngồi trước hiên, tóc hong khô dưới ánh nắng mỏng như khói. Từ trong phòng nhìn ra, tim Tuấn run rẩy như chồi non gặp gió.

Tuấn ước… nhưng không dám nói. Không phải sợ bị từ chối, mà sợ đánh mất cái mong manh đang có. Một hơi ấm vô hình, chỉ cần khẽ chạm cũng có thể vỡ tan.

Tuấn khép chặt mọi thứ trong lòng, như một cánh cửa chặn gió, dẫu trái tim đôi khi vẫn đập dồn dập trong đêm yên.

---

Đêm nọ, trời trở gió dữ. Mưa trút ào ào xuống mái tôn rỉ sét. Huy đi đâu về muộn, người ướt sũng, hơi rượu còn phảng phất.

Tuấn đã nấu sẵn nồi cháo, đặt ấm trà nóng trên bàn. Huy ngồi phịch xuống giường, trán nóng hừng hực.

"Thầy… em sốt rồi…" - Huy thều thào, rồi gục xuống.

Tuấn hốt hoảng đỡ lấy, đặt tay lên trán. Hơi nóng như thiêu. Ngoài kia gió hú khe núi, trong gian phòng leo lét lửa, Tuấn vội lau mồ hôi, chườm mát cho Huy.

Bất chợt, Huy trở mình, vòng tay ôm chặt lấy Tuấn, miệng thì thầm điều gì đó mơ hồ. Tuấn khựng lại, toàn thân cứng đờ. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, trái tim như vỡ tung: vừa hoảng sợ, vừa rưng rưng, vừa muốn gỡ ra, lại vừa chẳng nỡ.

Bên ngoài, gió hú từng hồi. Bên trong, có một điều gì thật mềm và thật thật, mà cả đời Tuấn chưa từng tin mình có thể chạm tới.

Đêm đó, Tuấn ngồi yên trong vòng tay ấy, nghe rõ tiếng tim mình đập giữa khoảng không. Một hơi ấm không thuộc về mình… nhưng Tuấn lại lỡ khát khao.

---

Sáng hôm sau, trời hửng nắng. Mùi trà thoảng trong sương sớm. Huy tỉnh dậy, mắt ngơ ngác nhìn Tuấn. Không ai nói gì. Không ai nhắc chuyện đêm qua.

Nhưng im lặng càng làm mọi thứ hiển hiện hơn.

---

Vài ngày sau, Huy lại cười nói như bình thường. Huy kể chuyện lũ học trò, hỏi Tuấn có muốn gửi món gì từ phố lên.

Không né tránh. Không lảng tránh.
Chỉ là tuyệt nhiên không nhắc đến đêm kia.

Một lần, bên bếp lửa, Huy bất chợt nói, mắt nhìn xa:

"Em nghĩ, lúc đó… chắc vì em cô đơn, lại say. Với lại… thầy là người em thật sự quý mến."

Rồi Huy cười nhẹ, chuyển giọng bình thản:

"Thầy có nhận được sách mới không?"

Tuấn chỉ gật đầu, lặng lẽ rót thêm trà.
Tuấn không trách. Không hối hận. Chỉ tiếc.

Có lẽ đó là lần đầu tiên, và cũng là lần cuối, Tuấn được yêu một ai, dù chỉ trong một đêm không tên.

---

Ngày tháng lặng lẽ trôi. Tuấn vẫn dậy sớm nhóm bếp, vẫn lặng lẽ vá áo khi Huy làm rách, vẫn âm thầm nghe Huy kể chuyện lũ trò nhỏ.

Có đêm, Huy mơ, gọi tên một cô gái. Tuấn trở mình, quay mặt vào vách, lòng hoang vắng như núi rừng không trăng.

---

Hai năm tình nguyện rồi cũng khép lại. Huy về xuôi. Trước khi đi, Huy ôm nhẹ Tuấn, giọng nghèn nghẹn:

"Ở dưới kia chắc em sẽ lấy vợ. Nhưng em sẽ nhớ thầy mãi… nhớ những đêm lạnh, trà nóng, tiếng gió hú bên khe núi."

Tuấn mỉm cười, gật đầu. Không một lời níu giữ. Không một câu bày tỏ.

Vài tháng sau, Tuấn nhận được thiệp cưới: phong bì màu ngà, nét chữ quen tay.

Tuấn không đi.
Chỉ lặng lẽ treo chiếc áo cũ Huy để lại. Chiếc áo còn vương mùi củi khói. Tuấn treo nó lên chiếc móc gỗ.

Đêm ấy, gió từ khe núi thổi hun hút. Tiếng chó tru bản xa vọng lại. Trong mơ hồ, Tuấn nghe như có tiếng đàn cũ vang lên. Tuấn ngồi im, lặng lẽ châm thêm trà, để âm thanh ấy tan dần vào đêm.

---

Tuấn vẫn ở lại trường. Mái ngói cũ hơn, xám hơn, như tóc Tuấn. Mỗi khi gió lùa qua khung cửa lớp, Tuấn lại thấy ánh mắt năm nào hiện về trong ký ức; ánh mắt Tuấn lỡ sa vào, mãi chẳng tìm được lối ra.

Một chiếc lá vàng bay nghiêng, rơi vào lòng bàn tay khô khốc. Tuấn khe khẽ gọi tên Huy, chỉ có gió đáp lại, lạnh và lặng.

---

Không ai ở trường biết vì sao Tuấn chẳng lấy vợ. Cũng chẳng ai hiểu vì sao, mỗi mùa học trò mới từ bản đến trường, Tuấn lại đứng thật lâu trên ban công, như chờ một bóng hình cũ quay về.

Tình yêu của Tuấn như gió núi: không hình, không tiếng, không dấu vết. Nhưng suốt đời chưa từng nguội lạnh.

---

Nhiều mùa đông lại trôi qua. Với Tuấn, nỗi buồn hay niềm vui đều đã trở thành xa xỉ. Chỉ có một nỗi cô đơn: không tên, không lối thoát, gặm nhấm dần tim già.

Chiều xuống, sương núi phủ bạc. Xa xa, khói lam chiều từ bản nhỏ bay lên, tan dần trong mù sương.

Thầy Tuấn cô đơn, khe khẽ đọc mấy câu thơ cũ, giọng run trong gió:

“Trời thu buồn lắm ai ơi…
Gió bay trên tóc…
Tưởng người năm xưa…”

Rồi lặng im, để gió hát tiếp những nỗi buồn còn dang dở.

HẾT

@người theo dõi

#Truyenngan #Gioluaquamaitruongdaxam #Vanhoc

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ngọc Thuận - Cũng Có Lúc "Nóng"!

Sốc với "trò" của Mai Quốc Doanh