CÁNH NHẠN VÙNG MIÊN - TRUYỆN MA CỦA LÊ QUANG THANH TÂM

 


CÁNH NHẠN VÙNG MIÊN


(Truyện ma Nam Bộ)

---

Thuở ấy, đất Sài Gòn còn là miền viễn xứ hoang sơ, từng thuộc Phù Nam cổ quốc, rồi qua tay Chân Lạp: một vùng đất huyền bí, nơi thần linh ngủ quên giữa rừng già và sông nước.

Mãi đến khi chúa Nguyễn mở cõi, cho lưu dân xứ Thuận Quảng cùng người Côn Man xuôi Nam khai phá, vùng đất ấy mới dần mang hình hài mới: một biên thùy trấn giữ giang sơn, rồi trở thành trấn Phiên An, trấn Gia Định – lẫy lừng một thuở, tiếng tăm vang dội khắp Đông Nam Á.

Đây là nơi tụ hội đủ dân tộc: người Việt, người Côn Man, người Châu Mạ, Minh Hương, Chà Và... Mỗi tộc mỗi nếp, hòa cùng nhau tạo nên một miền đất mới, phồn thịnh mà vẫn phảng phất âm u.

Vì đất cũ vốn linh thiêng, hồn ma xứ Chân Lạp vẫn chưa yên giấc. Người Việt gọi đó là “ma Miên”: bóng hình vất vưởng trong sương mù, đêm về hay thì thầm những chuyện chẳng ai dám nói ra lời.

Không chỉ có "ma Miên", mà còn có yêu tinh khắp nơi.

---

Gần mé sông Bến Nghé có một đồn dinh cũ, dựng từ thuở tướng Nguyễn Hữu Cảnh vào Nam kinh lý. Gần đồn là nhà bè của ông Thạch Kiên, một người Miên gốc Trà Vang thuộc xứ Ao Phật. Gia đình ông di cư từ vùng Chân Lạp vì nạn quan lại áp bức, tới đây sinh cơ lập nghiệp.

Ông Kiên làm nhà bè lớn, bằng tre nứa, nổi trên sông, chuyên nuôi cá nước ngọt, cung cấp cho chợ phiên quanh vùng. Nhờ làm ăn uy tín, ông trở nên giàu có, được người dân các khu Bến Nghé, Sài Gòn, Cầu Bông đều biết tiếng.

Trong nhà, ông nuôi một thanh niên người Côn Man tên Chà Lem. Anh vóc dáng to khỏe, da ngăm, tướng mạo phong độ, lại ít nói, siêng năng, thật thà. Dân trong vùng đều quý.

Vợ chồng ông Kiên có một cô con gái duy nhất là Thạch Kim Lan. Cô đẹp như hoa súng đồng nội, da bánh mật, tóc đen dài, mắt to tròn mà sắc như dao.

Một ngày nọ, Kim Lan bỗng trở nên khác lạ: sắc mặt xanh xao, ăn ít, ngủ nhiều, rồi bụng ngày một lớn.

Người trong nhà rúng động. Ông Kiên gằn giọng, gặng hỏi:

“Thằng nào làm chuyện đó? Khai ra! Tao giết không tha!”

Nhưng Kim Lan chỉ cúi đầu, im lặng như hóa câm. Dù tra hỏi cách mấy cũng không hé môi.

Giận quá, ông nhốt cô dưới nhà bè, cấm ai lui tới. Từ đó, gian nhà gỗ vốn đầy tiếng cười bỗng hóa âm u như mồ hoang.

---

Vài ngày sau, Chà Lem quỳ xuống trước ông Kiên, đầu cúi sát đất, giọng nghẹn ngào:

“Là... là con làm. Con lỡ phạm tội với cô chủ.”

Không gian lặng như tờ. Bà Kiên thở dốc, xém xỉu. Ông Kiên đỏ mặt tía tai, run lên vì giận:

“Mày? Đồ mọi rợ! Tao nuôi mày, mày đền ơn kiểu đó hả? Tao tròng lồng heo thả trôi sông hai đứa tụi bây bây giờ!”

Nhưng bà Kiên ôm chân chồng mà khóc:

“Nó đã nhận tội, mà con Lan cũng không nói khác... Hay mình cho tụi nó cưới nhau, giữ chút danh dự cho con nhỏ.”

Ông Kiên nghiến răng. Cuối cùng, vì tình vợ, vì danh giá, ông gật đầu. Lễ cưới gọn ghẽ được tổ chức trong âm thầm theo phong tục người Chân Lạp.

---

Chín tháng mười ngày sau, Kim Lan sinh con trai. Nhưng đứa bé không giống ai trong nhà: da trắng hồng như bánh đúc, tóc nâu, mắt sáng lạ thường. Không ngăm như mẹ, càng không đậm như Chà Lem.

Người ta bàn tán. Có kẻ xì xầm nói cô Lan bị... ma nhập, hay lỡ phạm giống rắn, giống thú.

Nhưng ông bà Kiên thấy thằng nhỏ xinh xắn, bụ bẫm, lại cười hoài, nên đem lòng thương. Còn Chà Lem, anh thương nó như con ruột, không nửa lời oán trách.

Họ đặt tên cho nó là Kim Hổ: Kim là tên mẹ, Hổ là vì ai nhìn nó cũng bảo có ánh mắt như cọp con.

---

Một đêm rằm, ánh trăng tròn vành vạnh chiếu sáng khắp nhà sàn. Cả nhà đã ngủ.

Bỗng chó tru dài, rùng rợn như có điềm.

Ông Kiên choàng dậy, bước ra bậc thang. Gió thổi, lá tre kêu rào rạc. Rồi một bóng trắng lù lù xuất hiện từ mé sông.

Một con cọp trắng to lớn, lông óng ánh như băng, đang đi lững thững về phía phòng Kim Lan.

Ông tái mặt, hét lớn:

“Cọp! Cọp! Mau đánh chiêng, gọi dân làng!”

Tiếng chiêng vang dội, đuốc cháy rực. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, từ phòng Kim Lan, một luồng khí xanh như sương mù bốc lên rồi tan biến giữa ánh trăng.

Dân làng ào đến, đạp cửa phòng. Nhưng lạ thay, Kim Lan và đứa nhỏ vẫn ngủ bình yên, không tổn hại gì.

Ai cũng nghi hoặc. Ông Kiên chỉ biết thắp nhang bàn ông Thiên, lạy trời lạy Phật.

Còn Chà Lem thì quỳ hướng về phương xa, nơi có thờ thần một mắt theo tín ngưỡng của đạo mình. Anh cầu nguyện vì tai qua nạn khỏi.

---

Kim Hổ càng lớn càng khôi ngô, thông minh lạ lùng. Mới bảy tuổi đã học chữ, học võ; mười tuổi thì leo cây, bắt rắn, vật trâu như chơi.

Một hôm, Chà Lem dẫn Kim Hổ ra bến sông chơi. Bỗng đàn trâu rừng gần đó rống lên, chạy tán loạn.

Chà Lem ngẩng đầu, tim thắt lại: trước mặt anh là con cọp trắng, từng tới phòng mẹ con Kim Lan.

Nó không gầm, không vồ, chỉ nhìn xoáy vào mắt anh: như gửi gắm điều gì.

Chà Lem lạnh toát sống lưng, rồi ngã quỵ. Trong mơ hồ, anh thấy con cọp tiến tới, liếm mặt Kim Hổ.

Thằng bé cười khanh khách, tay nắm chân trước nó, điệu bộ thân mật lạ thường.

---

Mùa xuân năm ấy, bầy nhạn lượn vòng giữa trời cao, như mang tin vui về với phum, sóc người Miên sau mùa nước nổi.

Trong ánh nắng sớm, Kim Lan và Kim Hổ tất bật dọn dẹp, tiếng chổi, tiếng cười hòa vào gió.

Chà Lem đứng bên hiên, nhìn hai mẹ con mà lòng dâng niềm hạnh phúc lạ lùng. Anh thầm nhủ: “Thoắt cái, đã mười năm trôi qua...”

Đêm đó, Chà Lem nghe tiếng cú kêu, vượn hú ngoài rừng đước. Anh quay vào giường Kim Hổ, trống không.

Chạy ra bìa rừng, anh thấy Kim Hổ đang đứng đối diện con cọp trắng. Ánh trăng rọi xuống, vẽ nên một cảnh tượng kỳ dị.

Không sợ hãi, không lời nói. Hai người nhìn nhau như chờ mười năm cho khoảnh khắc này.

Rồi một giọng trầm vang lên bên tai Chà Lem:

“Cảm ơn ngươi, Chà Lem. Mười năm qua, ngươi nuôi con ta nên người. Nhưng nó không thuộc về thế giới này. Máu nó là máu rừng thiêng. Đã đến lúc trở về rừng.”

Khi ấy, Chà Lem chợt hiểu ra tất cả.

Chàng trai năm xưa đến tìm Kim Lan - người mà anh từng thấy tận mắt - chẳng phải người phàm. Đó chính là hóa thân của con cọp trắng.

Giờ anh mới thấu, bấy lâu nay mình chỉ sống trong lớp sương mờ của định mệnh.

Anh chọn im lặng, chấp nhận mang tiếng đời, chỉ vì mối tình câm nín dành cho Kim Lan, và vì thương đứa trẻ chưa kịp gọi ai là cha.

Nhưng dẫu đã chuẩn bị cho mọi điều, anh vẫn không ngờ: cha của Kim Hổ lại chính là con cọp trắng ấy.

Anh nghẹn giọng:

“Hổ thần, xin ngài cho tôi ôm nó một lần cuối...”

Con cọp gật đầu. Kim Hổ chạy lại ôm lấy Chà Lem. Gò má đứa bé chạm ngực anh, ấm như nắng đầu xuân.

“Tuy cha không phải cha ruột của con, nhưng cha thương con hơn cả đời mình.”

Kim Hổ thì thầm:

“Con biết mà. Khi cánh nhạn bay về, con sẽ quay lại.”

Rồi nó quay đi, nắm chân trước con cọp, cả hai lặng lẽ tiến vào rừng.

Tin đến tai Kim Lan, nàng òa khóc, té xỉu.

---

Từ đó, Kim Lan không nói thêm lời nào. Ngày ngày ngồi bên mé sông, nhìn cánh nhạn mỗi mùa xuân, như chờ một điều gì xa xăm.

Người làng kể rằng, mỗi khi nhạn bay về vùng Miên, lại thấy một đứa trẻ cưỡi hổ trắng, bay giữa không trung, mắt sáng như ánh trăng rằm.

Và nơi nhà bè cũ, vẫn có một người lặng thinh, đợi một lời gọi từ đứa con không máu mủ mà từng là cả trái tim anh - người đó chính là Chà Lem.

---

HẾT

@người theo dõi
#Truyenkinhdi#Truyen #Yeutinh #Ma #Saigon #Xua #canhnhanvungmien

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ngọc Thuận - Cũng Có Lúc "Nóng"!

Sốc với "trò" của Mai Quốc Doanh