BÓNG MA TRONG RẠP QUANG NAM - TRUYỆN NGẮN




BÓNG MA TRONG RẠP QUANG NAM


Truyện ma Sài Gòn - Tác giả Lê Quang Thanh Tâm

Giữa trung tâm Sài Gòn hoa lệ, ngay một ngã tư lớn lúc nào cũng xe cộ tấp nập, có một rạp chiếu bóng cổ mang tên Quang Nam. Rạp không lớn, mặt tiền hẹp, mái hiên thấp, bảng hiệu cũ kỹ với những con chữ bạc màu theo năm tháng. Thời xưa, rạp Quang Nam nổi tiếng là nơi chuyên chiếu phim Ấn Độ, thứ phim dài lê thê nhưng đầy nước mắt, ca hát não nề, rất được giới bình dân, công nhân, tiểu thương và những người mê chuyện tình bi ai ưa chuộng.

Những ngày cuối tuần, người ta chen nhau mua vé từ sớm. Bên trong rạp, quạt trần quay lờ đờ, mùi mồ hôi, mùi thuốc lá, mùi ghế nệm cũ trộn lẫn vào nhau, tạo thành một thứ không khí rất riêng của rạp chiếu bóng Sài Gòn thuở chưa có máy lạnh, chưa có cao ốc.

Vào những năm cuối thập niên 1950, Sài Gòn có một cô đào hát trứ danh đất Nam Kỳ tên là Mộng Lan. Cô vừa đẹp, vừa tài hoa, được xem như viên ngọc quý của sân khấu cải lương miền Nam. Mỗi lần cô bước ra sân khấu, cả rạp như lắng xuống. Giọng ca ngọt mà buồn, lối diễn tuồng cổ điêu luyện, từng cái liếc mắt, nhấc tay đều có hồn, có nghề.

Tên tuổi Mộng Lan không chỉ vang dội trong nước, mà còn từng theo đoàn kịch hát sang tận Paris dự đấu xảo. Người ta kể rằng khán giả Tây ngồi xem không hiểu hết lời ca, nhưng vẫn bị cuốn theo từng động tác, từng làn điệu, đến mức vỗ tay không dứt.

Nhưng càng đứng trên đỉnh vinh quang bao nhiêu, đời tư của Mộng Lan lại càng cô độc bấy nhiêu. Cô có nhiều mối tình, nhưng toàn là duyên thoáng qua. Người thì bỏ đi theo nghiệp khác, người thì không chịu nổi đời gánh hát nay đây mai đó. Rốt cuộc, Mộng Lan không chồng, không con ruột.

Cô nhận nuôi vài đứa trẻ mồ côi, đào tạo tụi nhỏ thành đào nhí, xem như máu mủ ruột rà. Những lúc không diễn, cô tự tay may áo, chải tóc, dạy từng câu ca, từng điệu bộ. Đối với cô, tiếng gọi “má” của mấy đứa nhỏ còn quý hơn mọi thứ trên đời.

Một buổi chiều nọ, Mộng Lan cùng đứa con gái nuôi tên Kim Linh ghé rạp Quang Nam xem một suất chiếu phim Ấn Độ. Hôm đó trời nóng hầm hập, không khí Sài Gòn oi nồng từ sáng tới chiều. Rạp đông nghẹt người, bên trong ngột ngạt đến khó thở.

Phim đang chiếu đến đoạn cao trào, nhạc nổi lên da diết, nhân vật nữ trên màn ảnh khóc cạn nước mắt vì mối tình ngang trái, thì Mộng Lan bỗng thấy tức ngực, đầu óc choáng váng. Trước mắt cô tối sầm lại, tim đập dồn dập như muốn vỡ ra. Cơn đau tim kèm tăng huyết áp ập đến bất ngờ, khiến cô chỉ kịp nghiêng người, rồi gục xuống ngay tại ghế.

Do phim vẫn đang chiếu, ánh đèn trong rạp tối om, Kim Linh ngồi bên tưởng mẹ nuôi chỉ mệt nên dựa lưng nghỉ ngơi, không để ý. Mãi đến khi phim kết thúc, đèn bật sáng, khán giả lục tục đứng dậy, Kim Linh lay gọi thì hoảng hốt phát hiện Mộng Lan đã bất động. Gương mặt cô tái mét, môi nhợt nhạt, hơi thở gần như không còn.

Tiếng hô hoán vang lên, cả rạp náo loạn. Người ta chen lấn, gọi xe, gọi người. Mộng Lan được đưa vội ra ngoài, chở thẳng về bệnh viện Sài Gòn, nhưng mọi chuyện đã quá muộn.

Cô đào trứ danh qua đời.

Cái chết của Mộng Lan làm chấn động cả Sài Gòn lúc bấy giờ. Đám tang của cô được tổ chức long trọng, người đưa tiễn đông nghẹt. Báo chí đăng tin trang nhất, ai cũng tiếc thương một tài sắc bạc mệnh.

Rồi những lời đồn bắt đầu râm ran. Người ta xì xào về cái chết bất ngờ ngay trong rạp, về ánh mắt buồn bã của cô trước lúc gục xuống. Lời đồn truyền miệng, một đồn mười, mười đồn trăm. Thời gian trôi qua, sự thật mờ dần, thay vào đó là những câu chuyện nửa hư nửa thực, dần dần trở thành giai thoại.

---

Từ sau cái chết của Mộng Lan, rạp Quang Nam bắt đầu xảy ra những chuyện lạ.

Khoảng năm 1960, tại rạp Quang Nam xảy ra một chuyện lạ khiến ai nghe qua cũng lạnh sống lưng.

Hôm đó, đến giờ thay cuộn phim tiếp theo, nhân viên lắp phim nhận cuộn từ dưới quầy rồi đem lên phòng chiếu. Anh đặt cuộn phim ngay ngắn trong góc, dựa sát tường, rồi quay lưng đi chỉnh máy. Chỉ vài phút sau, khi với tay lấy cuộn phim để lắp, anh bỗng đứng sững người.

Cuộn phim biến mất.

Phòng chiếu nhỏ, cửa đóng kín, từ đầu đến cuối chỉ có mình anh ở trong. Anh lục tung khắp nơi: dưới bàn, sau máy chiếu, cả những góc tối đầy bụi, nhưng tuyệt nhiên không thấy cuộn phim đâu. Tin lan xuống dưới rạp, mọi người bắt đầu xôn xao. Có kẻ nghi ngờ bị rạp khác chơi xấu, lén vào trộm cuộn phim để phá suất chiếu.

Suất phim buộc phải ngưng lại khá lâu. Dưới rạp, khán giả la ó, đập ghế, chửi bới ầm ĩ. Mồ hôi nhân viên lắp phim túa ra như tắm, không khí trong phòng chiếu mỗi lúc một căng thẳng.

Bất chợt, có người cúi xuống và phát hiện một vật lạ ngay sát chân cửa phòng chiếu.

Cuộn phim.

Nó nằm ngay ngắn, gọn gàng, như thể vừa được ai đó nhẹ nhàng đặt xuống. Điều đáng sợ là từ nãy đến giờ, không một ai ra vào căn phòng này. Nhân viên lắp phim đứng ngơ ngác, sống lưng lạnh toát, tim đập thình thịch. Không ai giải thích được cuộn phim đã biến mất bằng cách nào, và bằng cách nào nó lại xuất hiện ở đó.

Suất chiếu sau đó vẫn tiếp tục, nhưng từ hôm ấy, những người làm việc trong rạp Quang Nam bắt đầu thì thầm với nhau rằng có thứ gì đó trong rạp này không muốn bị quấy rầy, và nó vẫn đang lẩn khuất đâu đó trong bóng tối.

---

Một lần khác, lại xảy ra thêm một chuyện khiến người trong rạp không khỏi bất an.

Hôm đó, bà vợ ông chủ rạp đích thân ghé rạp kiểm tra sổ sách. Trên tay bà đeo một chiếc nhẫn kim cương rất lớn, ánh đá lấp lánh, nhìn qua cũng biết là vật quý giá. Trong lúc đi ngang, bà ghé vào nhà vệ sinh nữ để rửa tay, chỉnh trang lại dung nhan.

Bà tháo chiếc nhẫn ra, đặt ngay ngắn bên cạnh bồn rửa, rồi quay sang soi gương, vuốt tóc, phủi nhẹ lớp phấn trên mặt. Chỉ vài phút sau, khi đưa tay tìm chiếc nhẫn để đeo lại, bà bỗng khựng người.

Chiếc nhẫn biến mất.

Bà hoảng hốt hô hoán, tiếng kêu vang vọng khắp hành lang sau rạp. Nhân viên nghe thấy liền chạy tới. Nhà vệ sinh nữ lập tức bị đóng kín, nội bất xuất, ngoại bất nhập. Mọi người soi từng kẽ gạch, thò tay vào các góc tối, thậm chí tháo cả ống thoát nước ra kiểm tra, nhưng tìm mãi vẫn không thấy chiếc nhẫn đâu.

Không khí trong nhà vệ sinh lúc ấy nặng nề đến khó thở. Ai nấy đều thấp thỏm, sợ mang tiếng ăn cắp đồ quý của bà chủ.

Đột nhiên, có người khẽ kêu lên. Ngay tại khe giáp giữa tấm kính lớn treo trên tường và nền nhà còn ướt nước, một tia sáng lóe lên. Chiếc nhẫn kim cương đang nằm chỏng chơ ở đó, lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo dưới bóng đèn vàng vọt.

Bà chủ rạp cầm chiếc nhẫn, nét mặt vừa ngạc nhiên vừa bối rối, buột miệng nói:
“Ủa, gì kỳ vậy ta? Tôi đâu có làm rớt. Tôi tháo ra để ngay kế bên mà.”

Không ai trả lời. Cả nhà vệ sinh im phăng phắc, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt từ vòi rửa tay.

Bỗng ông Tám bảo vệ, người làm ở rạp lâu năm nhất, khẽ buông một câu, giọng run run:
“Hay là… cô Mộng Lan phá?”

Câu nói vừa dứt, ai nấy đều thấy sống lưng lạnh toát, như thể có một ánh mắt vô hình nào đó đang lặng lẽ dõi theo họ từ trong gương.

---

Một đêm nọ, ông Tám trực ca khuya, trải tấm chiếu mỏng nằm ngủ tạm ngay gian sảnh rạp. Hôm ấy nhằm đúng rằm tháng bảy, ngày cúng cô hồn, nhưng rạp bận rộn nên chưa kịp sắm sửa nhang đèn.

Khoảng nửa đêm, không gian trong rạp im lìm đến rợn người. Tiếng đồng hồ treo tường tích tắc khô khốc vang vọng trong bóng tối. Ông Tám đang ngủ chập chờn thì bỗng nghe mùi nhang thoang thoảng bay qua mũi. Mùi nhang lạnh, hăng hắc, không giống mùi nhang thường, khiến ông rùng mình tỉnh giấc.

Vừa hé mắt, ông thấy phía cuối hành lang dẫn vào rạp chiếu có một bóng người đứng quay lưng. Dáng người mảnh khảnh, mặc áo dài sẫm màu, tóc xõa dài chạm lưng. Gió trong rạp bỗng nổi lên, thổi phất phơ màn cửa và những tấm áp-phích phim cũ.

Ông Tám muốn lên tiếng hỏi, nhưng cổ họng khô khốc, không thốt nổi lời nào. Bóng người chậm rãi xoay đầu lại. Dưới ánh đèn vàng yếu ớt, khuôn mặt hiện ra trắng bệch, đôi mắt sâu hoắm, buồn bã đến lạnh người.

Chưa kịp kêu lên, bóng người ấy tan dần vào không khí, chỉ còn lại mùi nhang lạnh vương vất khắp rạp.

Sáng hôm sau, ông Tám lên cơn sốt li bì, miệng cứ lẩm bẩm một cái tên duy nhất:
“Mộng Lan…”

Từ đó, ông chủ rạp dặn phải thắp nhang cho cô đều đặn. Sáng một lần, tối một lần. Từ ngày có nhang khói, rạp yên ổn hơn.

Đến những ngày rằm tháng bảy hay dịp giáp Tết, rạp Quang Nam lại tổ chức cúng cô hồn rất lớn. Bàn cúng được bày kín cả khoảng sân trước rạp, từ sát mép lề đường kéo dài vào tới tận cửa chính. Nào là bánh trái, xôi chè, cháo trắng, heo quay, gà luộc, giấy tiền vàng mã chất cao như núi. Nhang đèn thắp từ chiều, khói bay nghi ngút, quyện với mùi nhang trầm tạo thành một thứ không khí nửa linh thiêng, nửa rất đời.

Con nít trong các xóm xung quanh nghe tin là mừng lắm. Tới xế chiều, tụi nhỏ đã tụ tập đông nghẹt trước rạp, đứa nào đứa nấy đứng ngồi không yên, mắt cứ dán chặt vào bàn cúng. Đến giờ giựt cô hồn, người lớn vừa hô vừa tung bánh trái ra, đám con nít la hét, cười nói, chen lấn giành giật, làm náo động cả một góc phố.

Người lớn thì khác. Trong lúc cúng, họ vừa chắp tay khấn vái, vừa lén nhìn vào bên trong rạp tối om phía sau, lòng không khỏi chột dạ. Bởi ai cũng tin rằng, giữa làn khói nhang cuồn cuộn ấy, đâu đó trong rạp Quang Nam, cô đào Mộng Lan vẫn đang đứng lặng lẽ nhìn ra. Không giận dữ, không trách móc, chỉ mỉm cười buồn buồn, như một người quen cũ trở về thăm chốn xưa.

Có người còn thề rằng, trong những đêm cúng cô hồn như vậy, ánh đèn trong rạp dù đã tắt vẫn le lói hơn thường ngày, hành lang phía trong thoảng qua mùi phấn son rất nhẹ, giống mùi của gánh hát xưa. Nhưng không ai dám vào sâu để kiểm chứng. Người ta chỉ lặng lẽ thắp thêm nén nhang, khấn thêm vài câu, coi như có lòng là đủ.

---

Về sau, rạp không còn chiếu chớp bóng nữa. Theo dòng thời cuộc, nơi đây được cải tạo thành sân khấu kịch, rồi phòng trà ca nhạc. Phía sau hậu trường, người ta lập một bàn thờ tổ rất lớn. Ngoài bài vị tổ nghiệp sân khấu, còn có di ảnh của cô đào Mộng Lan. Tấm ảnh cũ, đen trắng, gương mặt nhìn nghiêng, ánh mắt buồn buồn như đang dõi theo từng lớp người bước lên sân khấu.

Đã hơn sáu mươi năm trôi qua, những hiện tượng lạ vẫn thỉnh thoảng xảy ra. Giới nghệ sĩ truyền nhau một quy tắc: hễ gặp trục trặc không rõ nguyên do, thì lặng lẽ thắp nhang, khấn xin đàng hoàng, nhắc đến tên cô Mộng Lan.

Người ta bảo rằng, chỉ cần còn khói nhang, còn tiếng hát, còn người nhớ đến cô, thì cô đào Mộng Lan vẫn vui, vẫn ở lại trông coi cho rạp.

Giữa lòng Sài Gòn náo nhiệt hôm nay, rạp Quang Nam vẫn sáng đèn mỗi đêm. Khán giả đến rồi đi, nghệ sĩ lên sân khấu rồi rời bước. Nhưng trong những khoảnh khắc ánh đèn vừa tắt, khi hậu trường chỉ còn tiếng gió lùa khe cửa, có người thề rằng họ thấy một bóng áo dài thoáng qua, đứng lặng lẽ nơi hàng ghế cũ.

Một khán giả vô hình, yêu sân khấu đến tận cùng.

Và đó là câu chuyện về bóng ma trong rạp Quang Nam, một giai thoại nửa hư nửa thực, vẫn được thì thầm truyền lại cho đến tận bây giờ.

HẾT

#Truyenma #Bongmatrongrapquangnam #Kinhdi #Masaigon #Saigon

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ngọc Thuận - Cũng Có Lúc "Nóng"!

Sốc với "trò" của Mai Quốc Doanh